"Thơ."
"Nhà em ở đâu?"
Thơ ngần ngừ.
"Em không có nhà?"
"Thế em ngủ ở đâu?"
"Em ngủ ngoài đường."
"Ba má em đâu?"
"Em cũng không biết ba má ở đâu nữa."
"Sao kỳ vậy? Thếem sốngvới ai trước khi phải rangoài đường ngủ?"
"Dạ, hồi đó gia đình em ở đưừng Khổng Tử. Sau khi gia đình em bị kết án là tiểu tư sản, bị lùa đi vùng kinh tế mới một thời gian, gia đình lại trốn về Chợ Lớn, không nhà nên ngủ đường ngủ chợ. Một hôm, em đi lang thang chơi. Khi trở về chỗ cũ, không thấy gia đình đâu nữa, từ đó sống một mình. Cho tới tối qua, đang ngủ ở dưới một hàng hiên, bỗng bị ai bắt đem về đây, em cũng khôngbiết."
Lưu chỉ đôi chân Thơ hỏi:
"Em bị liệt cả hai chân hồi nào?"
Thơ ôm lấy chân mếu máo.
"Tối qua lúc bị bắt, có người vác em chạy tới đây, ném em xuống cái bịch thì cặp giò hết cử động được rồi. Em sợ quá ngất xỉu cho tới sáng. Chị kia kêu em dậy."
"Lúc em bị bắt, em có kêu la gì không?"
"Dạ, không."
"Tại sao?"
Thơ ngơ ngác.
"Ớ hén, em cũng không biết tại sao. Nhưng mà hình như em có kêu mà không mở miệng được."
Lúc ấy Mơ cung đã lết tới bên cạnh Lưu và Thơ. Lưu chỉ vết cắn ở cổ Mơ bảo Thơ.
"Em nhìn thấy vết gì đó không?"
Thơ cúi sát vô cổ Mơ nhìn cho rõ, nàng ngây thơ hỏi:
"Hình như ai cắn chị chẩy máu hả?"
Mơ bảo Thơ:
"Em sờ lên cổ em xem có ai cắn em không?"
Thơ đưa tay sờ lên cổ mình, bất giác nàng la lên:
"Trời ơi... cái gì vậy? Có ai cắn em hồi nào nè. Trời ơi, chảy máu nữa."
Mặt mày Thơ xanh rờn, chân tay nàng run lẩy bẩy. Mơ nói với Lưu:
"Hình như con nhỏ này khôngbiết gì đã xẩy ra cho nó thì phải."
Lưu gật đầu.
"Khi nó bị con Ma Ngải bắt là lúc đang ngủ, tới khi đem về đây, nó xĩu rồi, nên bị hút máu đâu có biết."
Thơ nghe Lưu nói với Mơ càng hoảng hơn, lắp bắp hỏi:
"Em... em... bị cái cái gì? ma... ma bắt em hút máu à. Trời ơi... anh chị đừng nhát em nhe, em sợ ma lắm đó."
Mơ nhìn Thơ thương hại, tử từ kể lại hết tình trạng ở đây cho Thơ nghe. Thơ nghe xong co rúm người lại, ôm chặt lấy Lưu khóc nức nở:
"Anh Lưu ơi, em sợ ma quá đi, anh đừng bỏ em một mình nhé."
Lưu vỗ về:
"Tình trạng anh cũng như em thôi, có khác gì đâu. Bị con Ma Ngải bắt về đây hút máu. Chúng mình phải làm sao trốn đi mới sống được."
Cả ba người ngồi bàn tính và lết đi chung quanh hầm, tìm cách thoát ra, nhưng loay hoay cả ngày cũng không đi tới đâu Trở ngại là cặp chân của mọi người đều bị tê liệt nên không làm gì được.
Những tia nắngrọi vô đường hầm đã từtừ rút ra ngoài, lúc đầu còn chút ánh sáng phản chiếu, sau mờ dần, mờ dần, và cuối cùng bóng tối từ từ tràn vào. Trong hầm đã bắt đầu nhá nhem. Thơ không rời Lưu nửa bước, từ lúc biết bị ma bắt nhốt vô đây hút máu, nàng ôm cứng lấy chàng.
Côn trùng bắt đầu kêu rả rích, cảnh tranh tối tranh sáng trong hầm trở nên thật rùng rợn. Bỗng có tiếng lạch cạch. Không ai bảo ai, tự động nhìn về hướng đó.
Nắp một chiếc quan tài từ từ nhúc nhích, cả Thơ và Mơ cùng bấu cứng lấy Lưu. Một bàn tay khẳng khiu này lông lá thò ra đẩy nắp quan tài từ tử qua một bên. Tiếng cọt kẹt của nắp quan tài di động làm mọi người cùng run lên sợ hãi. Chiếc đầu con Ma Ngải ló ra, nó từ từ ngồi dậy, quay lại nhìn bọn Lưu trừng trừng. Hai tay nó chống lên rồi từtừbò ra khỏi quan tài. Thì ra con Ma Ngải trốn trong chiếc quan tài này tử đêm qua, bây giờ hết nắng có lẽ nó bò ra đi kiếm ăn. Thân.t~hể cao lêu khêu của nó rực một mầu đỏ như máu. Bộ ngực lúc lắc phía trước và hai chiếc răng nanh chìa ra coi th~ật quái dị kinh..hồn.
Con Ma Ngải chậm chạp đi'lạf'phíabọn Lưu, mọi người cố lết thực mau tránh xả~nó chút nào~hay chút đó. Nhưng chỉ một lúc sau, cả ba người đã tới sát tường. Con Ma Ngải tới thực gần, nắm quần áo Thơ xé toạc ra, thẩy qua một bên. Thơ thét lên, thân thể trần truồng nhưng nàng vẫn cố ôm thật chặt lấy Lưu. Con Ma Ngải lại nắm quần áo Lưu xé luôn, thân thể Lưu lại trần truồng như Thơ. Rồi tới lượt Mơ cũng không khá gì. Nó nắm quần áo nàng xé xong, ôm luôn Mơ vô lòng, gục đầu cắn cổ nàng hút máu. Mơ thét lên, chân tay dẫy dụa, nhưng vô ích. Hai tay con Ma Ngải cứng nhưhai vòng thép nguội, ôm cứng lấy nàng. Chỉ vài phút sau, Mơ bắt đầu nằm xuôi xuội. Thân thể lâu lâu giật giật, hình như nàng đang hấp hối. Không còn kêu la gì được nữa.
Bóng tối chan hòa căn hầm. Bây giờ Lưu chỉ còn thấy một bóng to lớn của con Ma Ngủi mà không còn phân biệt được phần nào là nó, chỗ nào là Mơ nữa. Hình như con Ma Ngải đã ôm Mơ đi raxa chỗ Lưu và Thơ nằm. Nó di chuyển ra phía ngoài cho tới khi Lưu không nhìn thấy gì nữa.
Thơ vẫn run lẩy bẩy trong vòng tay Lưu. Cả hai ôm cứng lấy nhau cả mấy tiếng đồng hồ rồi. Thân thể nhỏ nhắn như con búp bê của Thơ lọt gọn trong vòng tay Lưu.
Chàng nghe Thơ thì thầm nho nhỏ:
"Anh Lưu ơi, con Ma Ngải nó đem chị Mơ đi rồi phải không?"
Lưu thì thào.
"Anh cũng không biết nữa, nó hút máu cô ta lâu như vậy làm sao sống nổi. Không biết bao giờ tới lượt chúng mình?"
Thơ rú lên nho nhỏ:
"Trời ơi... em sợ quá anh ơi."
Lưu xoa nhè nhẹ trên vai nàng, làn da mịn màng con gái của Thơ làm Lưu thấy lâng lâng và từ từ quên đi hình ảnh ghê rợn vừa rồi. Lưu hỏi nho nhỏ:
"Em có bạn trai chưa?"
"Dạ, chưa, nhưng anh hỏi ehi vậy?"
Lưu rà một bàn tayxuống dưới, lách quahai thân hình, lướt qua bụng Thơ, mò xuống thực sâu. Chàng nói:
"Anh hỏi để biết xem em có sợ anh không?"
"Em chỉ sợ ma thôi."
Lưu len lỏi những ngón tay vô khe nhỏ.
"Còn vụ này thì sao?"
Thơ hơi nhướn người lên thì thầm:
"Lần đầu tlên em sợ lắm, bây giờ thì hết rồi."
Lưu ngạc nhiên hỏi:
"Em đã bị rồi à?"
Thơ gật đầu trên 'ngllc Lưu.
"Dạ."
"Với bạn trai à?"
"Không, em đâu có bạn trai."
"Vậy ai?"
"Em cũng không biết."
"Tại sao lại không biết được?"
"Dạ, làm sao mà biết là ai. Tối đó như mọi hôm, em chui vô cái hàng hiên tiệm tạp hóa sau chợ ngủ. Tới nửa đêm, tối hù, trời mưa lớn. Không biết có đứa nào nó đè em ra."
"Em không la lên sao?"
"Có chứ anh, nhưngtrời mưaầm ĩ đâu có ai nghe. Hơn nữa, chỗ đó đâu có người chứ."
"Em có đau không?"
"Dạ, đau kinh hồn chứ anh. Em tưởng chết rồi, vậy mà về sau em chắng coi vô đâu nữa. Nhưng tại sao con trai cứ thích như vậy hoài, kỳ quá phải không anh?" .
Lưu gật đầu.
"Ừ, trời sanh con người cũng kỳ cục thực. Đàn ông cứ gần phái nữ là có chuyện đó."
"Anh cũng vậy à?"
"Ừ, em có ghét anh không?"
"Đâu có gì, trời sanh ra như vậy thôi mà, phải không anh?"
Lưu không nói gì nữa, chàng đẩy nhẹ Thơ nằm xuống dưới, chưa bao giờ chàng nghĩ là mình có thể ăn nằm với một cô gái nhỏ nhắn nhưthếnày. Lưu quên đi tất cả những gì sắp xẩy ra trong đêm nay. Dù con Ma Ngải có hút máu chàng đi ehăng nữa, nó cũng còn phải chờ đủ ba mươi sáu ngày mới giết chàng chết được.
Thơ đang rên lên, thân thể vặn vẹo dưới mình Lưu, chàng hấp tấp đè mạnh xuống.....
Ánh nắng đã rọi vô vách đường hầm từ lâu, bây giờ căn hầm thật sáng. Lưu và Thơ cũng vừa tỉnh dậy. Cả hai vội vàng lết tới mớ quần áo rách teng beng cố mặc vô. Lưu không hiểu tại sao tối qua con Ma Ngải lại xé tất cả quần áo của mọi người ra. Chàng chợt nhớ tới Mơ. Dáo dác nhìn quanh khắp căn hầm, nhưng không thấy bóng dáng Mơ đâu Cái nắp quan tài bật tung hôm qua bây giờ đã khép kín lại. Như vậy có nghĩa là con Ma Ngải đã chui vô trong đó ngủ rồi.
Lưu nhìn Thơ loay hoay mặc quần áo, eả quần lẫn áo đều rách toạc, nhưng may mắn, cái quần nàng không tới nỗi nào cho lắm. Có lẽ con Ma Ngảichỉ nắm ống quần tuột ra nên nó mới không bị xé rách như quần Lưu. Nhưng áo Thơ thì thảm thương hơn, nguyên một tà áo phía trước rách lìa khỏi thân áo. Nàng túm những mép áo cố cột lại với nhau, nhưng da thit Thơ vẫn không thế nào che kín hết được.
Lưu nhìn Thơ hỏi:
"Em có lạnh không?"
Thơ gật đầu nhe nhẹ.
"Dạ, lạnh."
Lưu kéo Thơ vô lòng, ôm lấy tấm thân gầy gò toàn xương xẩu. Chàng không ngờ tối qua Thơ lại có thể chịu đựng đượe sức nặng~ mấy ..chục ký của Lưu đè lên mình nàng mà không tỏ vẻ gì đau đớn hết. Câu chuyện về cuộc sống của nàng kể tối qua làm Lưu bâng khuâng. Đời một người con gái trong xã hội này thảm thương tới như vậy sao. Không biết gia đình nàng bây giờ ở đâu? Lưu lùa bàn tay vô tóc nàng hỏi:
"Nếu thoát ra được chỗ này, em có cách nào kiếm được gia đình không?"
Thơ thở dài thật não nuột.
"Đã tử lâu, em lẩn quẩn ở những hàng hiên gia đình thường hay lui tới, nhưng vẫn không thấy bóng dáng mọi người đâu.
"Em có hỏi thăm những người quanh đó không?"
"Dạ có, em hỏi thăm tùm lum, nhưng chẳng ai biết, ngay cả tới những gia đình thường ngủ gần đó cũng biến đâu hết. Em có gặp một chú công an gác khu này đó hỏi thăm. Y nói có một lần y không nhớ rõ, công an trên tỉnh càn quét hết những gia đình không có hộ khẩu đưa đi một vùng kinh tế mới nào đó rồi, không ai biết nữa."
"Y có nói thực không?"
"Dạ, em chắc chắn nó nói thực, vì tối đó, nó đã làm khổ em cả đêm nên em mới cậy miệng nó nói được."
Lưu chợt hiểu. Thì ra với cuộc sống trên hè phố. Thân thể Thơ đã bị vùi dập nhiều lần. Nàng dùng tấm thân bé bỏng ấy để tranh sống trongcái xã hội nghèo khổ cùng cực này. Những thắc mắc về sự chịu đựng của nàng trong đêm qua đã được giải tỏa trong đầu Lưu.
Bỗng có tiếng chiêng trống xa xa vọng lại. Không ai bảo ai, cả Lưu và Thơ cùng im lặng nghe ngóng. Thơ lật đật nằm xuống ép tai lên mặt đất. Nàng hớn hở nói:
"Có người tới, có người tới rồi anh Lưu ơi."
Lưu cũng đã nghe rõ tiếng kèn trống đám ma. Chàng mừng rỡ, nói:
"Có đám ma đó, mình phải làm sao bây giờ?"
"Anh ơi, chúng mình lết ra cửa kêu eứu đi?"
Nói xong, không đợi Lưu trả lời, Thơ lê mình ra phía ngoài ngay. Nàng lấy tay làm loa kêu lớh: .
"Bớ người ta, cứu tôi với, cứu tôi với..."
Lưu cũng ra phụ với Thơ la lớn. Hnh như đám ma này còn ở xa nên không ai nghe thấy tiếng kêu cứu của hai người. Lưu nhìn quanh, thấy một khúc cây gần đó, chàng nhặt lên bảo Thơ:
"Em đừng la nữa, để anh lấy khúc cây này đập vô song cửa sắt có lẽ kêu lớn hơn."
Vừa nói Lưu vừa lấy khúc cây đập vô cửa rầm rầm.Thơm cũng bắt chước kiếm được một khúc xương ống của ai lăn lóc, đập vô cửa phụ với Lưu. Tiếng đập ầm ầm. Thỉnh thoảng cả hai lại la thực lớn:
- "Cứu tôi với cứu tôi với.
Chỉ một lúc sau, có tiếng nói ở ngoài vọng vô, rồi tiếng mở cửa ken két. Hai ba người đi vô đường hầm. Một người đàn ông ngạc nhiên hỏi:
"Mấy người làm sao vô được đây? cửa còn khóa mà."
Thơ nhanh nhẩu trả lời:
"Bác ơi cứu chúng cháu với, tụi cháu bị con Ma Ngải bắt vô đây hút máu đó."
Mọi người ồ lên một tiếng, hình như không ai tin lời Thơ nói. Cánh cửa cuối cùng cũng được mở ra. Lưu mừng rỡ nói:
"Thưa các bác, quả thực chúng tôi bị ma bắt đem vô đây Chân của tụi tôi đều bị nó làm tê liệt, trên cổ cô bé này còn dấu ma cắn nữa."
Mấy người vội vàng dìu Thơ và Lưu đi. Khi họ thấy những điều Lưu nói, ai nấy dều vội vàng đưa Lưu và Thơ ra ngoài ngay. Hình như không ai muốn tin, nhưng những điều trước mắt họ không thế nào chối bỏ được.
Ra tới ngoài, ánh nắng chói chan làm Lưu sung sướng vô cùng. Còn Thơ lại khóc tức tưởi, có lẽ nàng quá mừng rỡ nên khôngcầm được nước mắt. Mọi ngưới xúm vô chung quanh Lưu, hỏi han. Lưu kể lại sơ sơ từ lúc bị Ma Ngải bắt vô đây từ nhà Chung Tử. Có một người reo lên:
"Tôi biết ông Chung Tử mà, cái thằng gàn gàn điên điên ấy chứ ai. Y cũng ở gần đây thôi."
Lưu vội vã nói:
"Nếu vậy xin bác làm ơn đưa tôi tới đó, tôi xin đền ơn các bác."
Người đàn ông nhìn Lưu như ngờ vực vì dề nghị đền ơn của chàng. Lưu biết ý, móc chiếc bóp vẫn còn trong túi quần, lấy ra tờ giấy hai chục đô la đưa cho ông ta, nói:
"Đây là tiền xe, xin bác giúp tôi."
Mọi người chung quanh sáng hẳn mắt lên. Lưu nhìn thấy những khuôn mặt hom hem nghèo khó ấy. Chàng lại móc ra mấy tờ giấy mười đô, cho mỗi người một tấm. Ai nấy vui mừng hớn hở, hình như họ quên cả vụ ma quỉ vừa rồi.
Chỉ một thoáng sau, một ehiếc xích lô được kêu tới chở Lưu đi, chàng hỏi Thơ:
"Bây giờ em có muốn theo anh tới nhà ông thầy bắt ma không?"
Thơ còn chưa biết trả lời sao, một người đàn ông đứng bên cạnh bảo nàng:
"Mày có phước quá, còn không theo ông ấy đi, chờ gì nữa."
Thơ vội vàng gật đầu lia lịa.
"Dạ... dạ... cho em theo anh với."
Ba người leo cả lên chiếc xe xích lô, xe chạy hơn nửa tiếng, Lưu đã nhìn thấy phòng ngủ bữa trước. Chàng nhớ ngay tới Thơm và Cam, nhưng không nói gì, để phải gặp Chung Tử đã.
Chỉ một thoáng sau, xe đã tới trước cửa nhà Chung Tử. Người đàn ông la lớn:
"Thằng Chung Tử có nhà không, có khách của mày nè."
Chung Tử và ba bốn người nữa ở trong chạy ra. Khi nhìn thấy Lưu. ông ta la lên:
"Ủa, cậu Lưu. Tụi tôi kiếm cậu gần chết mấy bứa nay, cậu đi đâu?
Lưu chưa kịp nói gì, người đàn ông đã nhẩy xuống xe nói ngay:
"Ông ta và cô gái này bị ma bắt đem nhốt vô hầm chứa xác trong nghĩa địa người Tiều Châu."
Chung Tử đỡ Lưu dậy, ông ta nắn Chân Lưu, la lớn:
"Con yêu này khốn kiếp thực, nó hại người ta quá rồi, không thể nào nương tay được nữa. Phải giết nó thôi."
Người dẫn đường nói: .
"Thôi, đem ông ta và cô gái vô nhà đi rồi tính."
Vừa nói, ông ta vừa lấy mớ giấy bạc trả tiền xe rồi phụ khiêngLưu và Thơvô nhà ngay. Lưubắt đầu kể cho Chung Tử và mọi người nghe vụ con Ma Ngải trở lại bắt chàng và gặp Thơ cũng như Mơ trong căn hầm chứa xác. Một người đàn ông đứng tuổi kéo ống quần Lưu lên mỉm cười, nói:
"Cái trò này làm sao hại được người của tôi."
Nói xong ông ta với trên bàn thờ của Chung Tử chiếc bút lông và chén mực tầu, vừa đọc chú, vừa vẽ lên chân Lưu mấy chữ bùa rồi bảo chàng:
"Ông khấn ngài Quan Đế về trị tà là khỏi."
Lưu làm theo lời ông ta ngay. Quả nhiên chân chàng cử động được liền, nhưng còn tê rần. Chung Tử nói:
"Chưa đi ngay được đầu, vì mấy bữa không cử động, mấy cái gân còn cứng. Để tôi lấy thuốc rượu thoa bóp một chập đã."
Thơ cũng được người đàn ông đúng tuổi vẽ bùa lên chân. Nàng duỗi chân được ngay, reo lên:
"A, con đi được rồi."
Người đàn ông đứng tuổi nói:
"Cô bé này còn nhỏ. Gân cốt còn dẻo dai nên nó không tê chân nhiều như cậu này." - quay qua Thơ, ông ta nói
"Cô cố bước đi thử coi có khá không?"
Thơ "dạ" một tiếng bước xuống giường, nàng bước đi chệnh choạng,

