ùng kêu réo. bóng tối từ tử nhạt màu, rồi Lưu đã nhìn thấy chung quanh.
Lưu nhìn dáo dác, chàng không thấy con Ma Ngải đâu nữa. Chỗ chàng nằm hôi mùi mốc meo và hình như bít bùng. Lưu cốmởmắt thực to nhìn quanh. Chàng bỗng rùng mình vì nhận ra mình đang ở trong một căn hầm chứa nay quan tài Điểm sáng lúc nãy là cửa hầm ở phía ngoài. Lưu tính đứng dậy chạy ra cửa. Chàng lại phát giác ra cả hai chân mình như tê bại, không nhấc lên nổi nữa.
Bỗng có tiếng khóc thút thít của phụ nữ. Chàng ngạc nhiên nhìn về phía ấv. Một bóng đen nằm co ở phía trong.
Chàng vội vàng lết tới. Giọng cô gái thét lên:
"Trời ơi, qưái vật... ai cứu tôi với..."
Lưu lên tiếng:
"Cô là ai, tại sao lại ở đây?"
Người con gái ngừng kêu, ngước lên nhìn Lưu mừng rở hỏi:
"Ông không phải là quái vật hả?"
Lưu lắc đầu. ' '
"Không, tôi bị nó bắt về đây."
"Ông cũng bị nó hút máu sao?"
"Có, nó hút máu tôi hàng ngày."
"Như thế nó bắt ôngvề đây lâu lắm rồi à? Sao tôi không thấy?"
"Không phải bị bắt từ lâu, nhưng tôi bị nó hút máu mười mấy ngày rồi?"
Cô gái không hiểu hỏi lại:
"Sao kỳ vậy, mới bị bắt mà đã bị hút máu từ mười mấy ngày rồi hay sao?"
Lưu ngần ngừ trả lời:
"Chuyện dài lắm, cô không hiểu nổi đâu, còn cô bị bắt bao lâu rồi?"
"Dạ, kể cả hôm nay là ba bữa rồi."
Lưu chưng hửng, chàng lẩm bẩm tính nhẩm:
"Mình nuôi nó kể cả hôm nay là mười bảy ngày. Nó bắt con nhỏ này vô đây được ba ngày. Như vậy là sau ngày nó hút máu Thơm, khi chàng trói nàng đem vô phòng nó là nó bắt đầu rangoài bắt người để hút máu. Khôngbi'át ngoài người con gái này ra nó còn bắt ai nữa không."
Thấy chàng lẩm bẩm nói một mình, cô gái hỏi:
"Ông nói cái gì tôi không nghe?"
Lưu lắc đầu, nói:
"À không có gì. Tại sao cô nằm tuốt trong này mà không chạy ra ngoài kia?"
"Ớ ngoài đó có một cái cửasắt, có khoá. Nhưng đó cũng chưa phải là cửa ra ngoài, vì con đường hầm vô đây xây vòng vòng, tôi biết là có một cái cửa như thế này nữa, thông ra nghĩa địa, nhưng mình không nhìn ra đó được. Con quái vật nằm ở ngoài đường hầm nên tôi không dám ra đó. Hơn nữa, nó làm chân tôi tê liệt rồi, đâu có đi đứng gì được, muốn di chuyển phải lết bằng hai tay thôi."
Lưu nhìn ra ngoài, bây giờ mắt chàng đã quen với bóng tối Cái cửa bàng song sắt lửng, cũng hơi cao. Nhưng phía trên còn trống có thể trèo lên đó chui ra bên ngoài được. Chàng hỏi cô gái:
"Cái cửa có khúc trống phía trên, tại sao cô không nhân cơ hội eon quái vật đó đi khỏi, leo ra trốn đi?"
Cô gái lắc đầu.
"Tôi đã thử rồi, nhưng không leo lên đó được, vì chân bị tê liệt rồi. Hơn nữa, những chấn song nhỏ và dẹp, mình nắm tay không chắc để mà leo. Bộ chân ông cũng bị tê liệt hả?"
"Dạ, chân tôi chắc cũng như chân cô thôi. Không cử động được nữa."
"Bây giờ mình phải làm sao?"
Lưu thở dài.
"Tôi cũng chưa biết phải làm sao bây giờ, cứ chờ tình hình biến chuyển ra sao rồi tùy cơ ứng biến thôi. Cô có biết chỗ này là ở đâu không?"
"Dạ biết, đây là nghĩa địa của người Tầu cách Chợ Lớn vài cây số thôi."
"Cô có tới đây rồi sao?"
"Dạ, nhà tôi ở gần đây. Nói là gần nhưng cũng khoảng hơn một cây số. Gia đình tôi trồng rau cải ở khu này từ hồi tôi còn nhỏ nên tôi thuộc lòng vùng này."
Lưu mừng thầm, ít nhất cô bé này còn biết được chút ít địa thế ở đây, như thế hy vọng có thể trốn ra mà tìm đường đi cầu cứu Chung Tử. Nghĩ vậy Lưu hỏi:
"Cô có biết một người tên là Chung Tử ở miếu Chung Quì không?"
Cô gái mừng rỡ hỏi:
"Bộ ông eó quen với ông ta hả?"
"Phải, cô biết ông ta hả?"
"Dạ, cái ông khùng ấy ở vùng này ai mà không biết. Ông ta tự xưng là cháu hai mươi đời của Chung Quì gì đó, chuyên trừ tà bắt ma."
"Phải rồi, là ông đó. Tôi bị con Ma Ngải này bắt từ nhà ông Chung Tử đó."
Cô gái ngạc nhiên hỏi:
"Ủ, con quái vật là con Ma Ngải à? Sao ông biết. Mà ông làm gì tới nhà Chung Tử để bị nó bắt."
Lưu lết lại gần cô gái, chàng nắm lấy tay cô ta từ từ kể lại hết mọi chuyện. Trời đã thực tối. Trong căn hầm không còn ai nhìn thấy ai nữa. Cô gái sau khi nghe hết câu chuyện của Lưu đã có cảm tình với chàng thúc nhiều, vì hy vọng được cứu sống. Hơn nữa, khi kể ehuyện. Lưu chỉ nói là chàng ở Mỹ về và con Ma Ngải do một người bạn cùng nhà nuôi mà chàng không biết. Những vụ lăng nhăng với các cô gái kháe cũng bị Lưu cố tình bỏ quên. Cái mác Kỹ Sư Nguyên Tử lại được chàng tô đậm lại càng làm cho cô gái gần gửi chàng hơn,
Khí hậu trong căn hầm chứa xác chết này thực lạnh, cái lạnh rùng rợn chứ không phải như thời tiết mùa đông bên Mỹ. Không ai bảo ai, cả Lưu và cô gái đã ngồi sát bên nhau như một cặp tình nhân, họ ôm lấy nhau như để tìm hơi ấm từ thân thể người cùng hoạn nạn. Lưu thì thào:
"Em tên gì?"
Cô gái nói nho nhỏ: .
"Dạ, em tên Mơ."
"Mơ có gia đình chưa?"
"Dạ, em lấy chồng đượe hai năm thì anh ấy bị bắt đi nghĩa vụ quân sự và chết ở bên Cam Bốt cũng hơn một năm rồi."
"Bầy giờ em ở với ai?"
"Em ở với cha mẹ chồng và con em."
"Em có mấy đứa con rồi?"
"Mới có một cháu thôi."
"Nó được mấy tuổi?"
"Dạ, cháu mới được ba tuổi."
"Em có tính lấy ehồng nữa không?"
"Em cũng không biết."
Lưu ôm Mơ sát vô chàng hơn nữa, nàng ngả hẳn vô ngực chàng, thì thầm: .
"Vợ anh ở Mỹ à?"
Lưu cười nho nhỏ:
"Mục đích anh về Việt Nam là để đi dự đám cưới của người yêu mình một lần chót cho trọn tình trọn nghĩa, lúc nãy anh nói em không nhớ sao. Làm gì có vợ mà ở Mỹ chứ?"
Tự nhiên Mơ thấy vui vui, thì thầm:
"Biết đâu chuyện đàn ông các anh. Nhiều khi người ta có vợ rồi vẫn còn ham của lạ thì sao?"
"Cái đó là đưưng nhiên rồi, nhưng trời cho mỗi người một cái số. Nếu anh có số đào hoa còn nói gì. Đằng này thầy bói nói anh số cô quả. Chẳng những không có vợ mà tất cả nhữngngười mình yêu đều không có ai thương mình thực sự đâu."
Bàn tay Mơ siết chặt hơn, nàng nói nho nhỏ:
"Em không tin, với một Việt kiều ở Mỹ như anh. Lại có bằng Kỹ Sư Nguyên Tử nữa bộ không có cô nào mê anh sao. Chắc anh kén quá thôi. Nếu được gặp anh sớm hơn, khi còn trong trắng em đã mê anh rồi."
Lưu cười thầm trongbụng, chàngbiết câu mở lời khôn khéo của Mơ đầy ý nghĩa. Lưu cúi xuống thì thào trên má nàng:
"Nhưng bây giờ chồng em chết rồi, cũng kể như chưa có chồng thôi. ớ bên Mỹ người ta lấy nhau rồi ly dị, rồi lấy nhau là chuyện thường, miễn là họ yêu nhau thực sự. Còn dĩ vãng không ai nhắc tới bao giờ. Chuyện xác thịt dĩ vãng như chuyện ngoài da mà thôi. Không ảnh hưởng gì tới tương lai cả. Không biết bây giờ anh có được yêu em không?"
Tim Mơ đập mạnh, không lý trong cái họa lại tìm được hạnh phúc bất ngờ như thế này sao? Dù gì anh ta cũng là trai tân, lại là Việt Kiều nữa, đó là chưa nói tới bàng cấp cao chót vót kia, làm gì mà nàng tìm được ai hơn chàng. Chỉ có điều anh ta nói thực lòng không, hay làchỉ muốn chơi cho qua đưừng. Vì phải nghĩ lại, thân phận nàng có xứng đáng với chàng hay không? Mơ nói thực nhỏ và dụi đầu vô ngực Lưu như cầu xin một sự thương xót.
"Em đâu có đáng gì mà anh nói thế, chỉ quen anh cũng đủ mãn nguyện rồi, đừng nói được yêu."
Lưu cúi xuống thực sâu, chàng hôn lên ngực nàng qua làn vải mỏng. Chàng không ngờ bộ ngực của Mơ lại lớn và chắc nịch như vậy. Có lẽ gái một con, lại là dân lao động, thân thể nàng chắc chắn phải như tượng thần vệ nữa rồi.
"Nếu chúngmình thoát khỏi đây, em có muốn theo anh về Mỹ không. ớ chốn này anh không sống nổi rồi đó."
Mơ cúi xuống, hôn nhẹ lên gáy Lưu sung sướng.
"Anh nói thực đó hả, đừng gạt em nhé."
"Không gạt đâu, anh cũng lớn tuổi rồi, cần phải có một người đàn bà bên cạnh sống hủ hỉ với nhau trong cuộc đời.
"Em có muốn theo anh không?"
"Còn gì sung sướng cho em hơn nữa hả anh. Hoạn nạn đã có nhau, còn gì em không chiều anh được."
Bàn tay Lưu lùa vào cạp quần Mơ, mò xuống thực sâu. Hơi ấm da thịt làm bàn tay chàng rạo rực. Cô gái Việt gốc Hoa này là người Hoa đầu tiên trong đời chàng được ôm ấp Hình như có cái gì là lạ thích thú.
"Em dám bỏ con theo anh sao?"
Hình như Mơ hơi lo lắng:
"Bộ người ta không cho mình đem con nít qua Mỹ hả anh?"
"Cho chứ, nhưng cha mẹ chồng em cớ cho em đem nó theo không?"
Mơ có vẻ vui lên ngay.
"Em là mẹ nó, bây giờ em có đi lấy ehồng thì con vẫn phải theo mẹ chứ có ai cản được đâu. Hơn nữa ông nội bà nội nó cũng già lắm rồi, làm sao coi cháu được chứ."
"Thế còn anh em chồng thì sao?" .
"Ai có phận của người ấy, làm sao họ lo cho con em được Bây giờ đâu có phải nhưtrước ngày giải phóng, cuộc sống dễ dàng, muốm làm gì thì làm. Nhưng anh có cho nó theo không?"
Lưu hít một hơi thực mạnh trên làn da mịn màng thơm ngát ấy.
"Thương mẹ mà không thương con được hay sao, em có cho nó gọi anh bằng ba không?"
Trong bóng tối hơi thở Mơ rồn rập, miệng nàng vừa ngậm cứng lấy môi Lưu. Hàng nút áo trước ngưc bật tung ra tự hồi nào. Bàn tay Lưu tham lam vồ vập. Bỗng có người nắm lấy tay chàng kéo ra, Lưu giật mình, chàng biết con Ma Ngải đang đứng bên cạnh hít máu từ ngón tay chàng. Như vậy là mười hai giờ đêm rồi. Lưu không muốn làm Mơ sợ hãi, chàng đưa tay ra xa cho nó tự do muốn làm gì thì làm. Nhưng ngay lúc ấy. Mơ thấy chàng buông nàng ra, nhìn lên, thấy hai con mắt xanh lè, nàng rú lên kinh hãi:
"Con Ma Ngải đã đến rồi kìa anh ơi."
Lưu dùng tay trái ôm chặt lấy nàng thì thầm:
"Em đừng sợ, tới giờ nó hít máu anh rồi. Nó không đụng tới em đâu."
Mơ vẫn run lẩy bẩy trong tay Lưu.
"Nó... nó hút máu anh có sao không?"
"Không sao đâu, mỗi ngày nó chỉ cần hai giọt máu của anh thôi. Nó không hút máu anh mà chỉ hít vào lỗ mũi như người ta phi xì ke vậy. .
"Sao lạ vậy anh?" .
"Anh cũng không biết." '
"Nó có cắn anh bao giờ không?"
"Chẳng những không mà anh còn sai khiến được nó nữa?"
"Thếtại sao nó lại bắt anh vô đây và làm cho chân anh tê liệt nữa."
"Tại anh đi kiếm thầy hại nó và luôn luôn chạy trốn nên nó mới làm vậy."
Lúc ấy con Ma Ngải cũng đã hít máu Lưu xong, nó hoá gió bay đi ngay mà không đá động gì tới Mơ. Nàng không còn sợ hãi nữa, hỏi Lưu:
"Anh đã sai khiến được nó, tại sao lại đi kiếm thầy hại nó chứ?"
"Tại vì như anh nói với em lúc nãy. Ông thầy cho anh hay nó chỉ lợi dụng anh trong ba mươi sáu ngày để lớn lên là giết anh rồi trở về thế giới riêng của tụi nó."
"Anh nuôi nó được bao nhiêu ngày rồi?"
"Kể cả hôm nay là mười bảy ngày."
"Như thế nó còn cần anh tới mười chín ngày nữa mới giết anh."
"Đúng rồi, từ giờ tới ngày đó, mình làm sao liên lạc được với ông Chung Tử là có hy vọng được cứu thoát."
"Anh có chắc ông Chung Tử giết được nó không?"
"Anh hy vọng ở ông ta nhiều lắm."
"Tại sao?"
"Vì chỉ trong nháy mắt, sáng nay ông ta đã chém cụt một cánh tay của nó rồi."
"Hèn gì nó về đây, cầm cánh tay cụt ăn hết cả xương lẫn thịt."
"Nó ăn thịt nó à?"
"Dạ, thật là ghê gớm?"
"Em nhìn thấy hết hay sao?"
"Dạ, nó bắt em được ba ngày. Hút máu em một lần đầu, rồi sáng nay nó bị thương trở về đây, ăn hết cánh tay của nó rồi lại hút máu em một lần nữa, xong là bay đi ngay."
"Tối nay chúng mình có thể được yên thân vì nó đã đi rồi." .
Mơ ôm chặt lấy Lưu thì thầm:
"Nêú em có phải chết bên anh cũng thoả mãn rồi."
Lưu cúi xuống, nói nho nhỏ:
"Chúng ta không chết được đâu."
Chiếc quần của Mơ cũng vừa tuột khỏi chân, nàng không cử động gì được cặp giò nữa, nhưng Lưu đã nắm hai chân nàngkéo banh ra. Mơ rên lên khi Lưu trườn lên mình nàng.
"Anh... Anh... ơi..."
Trời đã sáng thực rõ, ánh nắng chiếu qua song cửa phía ngoài, hắt vô bức tường trong con đường hầm nên Lưu có thể nhìn rõ mọi vật trongnày. Tuy nhiên, ánh nắng không rọi vô tới bên tronghầm, vì con đườnghầm xây theo kiểu chữ chi, làm cản nắngnên ở trong chỉ nhìn thấy khúc quanh là cùng, nắng cũng chỉ rọi tới đó thôi. Lưu đoán như vậy có nghĩa là con đường hầm dẫn vô đây cũng thật ngắn, bởi vậy nắng mới rọi vô tới khúc quanh đó được.
Mơ nằm trong tay Lưu như một con mèo đang say ngủ, chàng không dám động đậy, sợnàngthức dậy. Cả đêm qua, Mơ và Lưu hầu nhưthức trắng đêm tâm tình. Có lúc chàng tự hối hận vì những lừa dối của mình, trước thâm tình của người quả phụ trẻ. Nhưng làm sao đây, trong hoàn cảnh này, chàng đã đánh lừa chính bản thân và không còn lối thoát. Điều ngao ngán nhất là trong thâm tâm Lưu vẫn không thể nào quên đượe sự trả thù. Nhất định chàng không thể mất Tú Quyên. Người tình chàng đã trao trọn trái tim bao ngàytháng, và cho tới bây giờ, vẫn không quên được hình bóng nàng.
Lưu nhìn căn hầm đầy quan tài. Chàng càngngao ngán cho cuộc sống, kiếp người thật phù du, cuối cùng rồi cũng chỉ có bây nhiêu. Chàng nhìn quanh, bỗng Lưu giật mình vì thấymột cô gái thực trẻ nằm gần đó. Cô ta khoảngchừng mười ba tuối là cùng. Thân thể gầy gò ốm yêú, nàng nhắm mắt như say ngủ. Lưu đập nhẹ vô tay Mơ.
"Dậy... em... dậy..."
Mơ dụi mắt ngơ ngác, ngỉthg mặt lên nhìn chàng. Lưu biết nàng còn đang nửa tỉnh nửa mê. Chờ một lúc cho Mơ tỉnh hẳn, Lưu mới nói:
"Em nhìn kìa, lại thêm một nạn nhân nữa, Cô ta còn ngủ, không hiểu con Ma Ngải đem nàng về hồi nào mà chúng mình không hay. Cũng không thấy cô ta kêu la gì."
"Để em tới đó đánh thức cô ta dậy."
Mơ nói xong dùng hai tay lết mình tới bên cô gái, nàng lay nhẹ vai nàng gọi:
"Em... em..: dậy đi, dậy."
Cô gái từ từ mở mắt, nhìn Mơ đăm đăm rồi tự nhiên bật khóc. Có lẽ nàng vừa chợt nhớ lại những gì xẩy ra. Mơ lấy giọng thật thân mật hỏi:
"Em bị bắt từ hồi nào vậy?"
Cô gái vẫn khóc nức nở không trả lời. Lưu từ từ lết tới chỗ Mơ, chàng hỏi cô gái: .
"Em tên gì?"
Cô ta nhìn Lưu đăm đăm, bỗng nói:
"Nước, nước, khát nước quá."
Lưu chợt nhận ra bị nhốt ở đây lấy gì mà sống, chàng hỏi Mơ:
"Em bị bắt vô đây mấybữarồi, vậy lấy gì mà ăn uống?"
Mơ chỉ ra góc phòng, nói:
"Ở đó có lu nước và một bành chuối. Mấy hôm nay em ăn trừ cơm."
"Ai mang những thứ đó vô đây vậy?"
"Em cũng không biết, nhưng chắc là con Ma Ngải chứ còn ai nữa."
Lưu chỉ lu nước bảo cô gái:
"Chỗ kia có lu nước, em ra đó uống được không?"
Cô gái nhìn Lưu rồi gật đầu. Nàng tử từ lết về phía lu nước. Thì ra cô bé này cũng bị liệt cả hai chân như chàng và Mơ. Bò tới lu nước, cô ta vục đầu xuống uống ừng ực. Tự nhiên Lưu cũng cảm thấy khát khô cổ, chàng vội lết tới lu nước, Chờ cho cô gúi uống xong, Lưu cũng cúi đầu xuống uống nước, khi ngước mặt lên, cô gúi đang nhìn chàng. ánh mắt thơ ngây và dịu dàng, Lưu hỏi:
"Em tên gì?"

