Em…
Anh yêu Em…”
Khi con gái trở thành đàn bà..khi những rào cản được phá vỡ…con nước Tình Yêu tuôn chảy như thác đổ cuối dòng…Tình yêu mà Lành dành cho Danh cũng vậy, thoạt đầu như dòng nước e ấp đầu nguồn tuôn nhẹ, nhưng khi ở cuối dòng thì ào ào tung vở…những cơn sóng tình bạo bùng…
Lành dâng hiến cho Danh hết cái nồng say trinh nguyên con gái…Nàng lao vào vòng tay nóng bỏng của Danh không chút ngại ngùng…Nàng buông thả trao môi miệng Danh cái háo hức của con gái thèm muốn đàn ông….trong tình yêu ngây thơ, tình yêu trong trắng, tình yêu thánh thiện mà nàng dành cho chàng.
Lần nào cũng vậy, khi Lành và Danh lao vào trong vòng tay nhau là nóng cháy… là đam mê… là bùng vỡ tàn phá …
Đêm tối thứ bảy, hai ngày trước chuyến vượt biển của Danh… chàng và Lành quấn quít nhau cả đêm…
Danh duỗi ngườì trên cái giường rộng…Da thịt chàng bỗng nóng hừng hực…Cái khúc phim của ký ức như đang bỏng cháy trong đầu chàng…
Lành vừa tắm xong…Da thịt con gái mát rười rượi khi Danh ôm nàng vào lòng….
Cái áo bà ba trắng mỏng còn lấm tấm ướt…Danh bước vào phòng, chàng ôm cái eo thon, kéo lưng của Lành áp vaò lòng chàng….chàng lòn tay vào dưới 2 vạt áo.. ở cái bụng thon mềm chàng đẩy cả hai bàn tay lên tìm hai bầu vú to căng…
Mấy cái nút bấm bung ra… bựt, bựt …hai vạt áo mong manh tách rời…hai bầu vú no căng, trắng mịn màng không còn gì ngăn cản ngẩng cao khiêu khích…
Danh cao hơn Lành một cái đầu…ở đàng sau, chàng nhìn hai bầu vú sữa trắng ngồn ngộn đang trong lòng bàn tay tham lam nóng hổi của chàng….
Hai núm vú hồng xinh xinh nhọn cao trong tay Danh…chàng cởi tung cái áo bà ba trên người Lành….hai tay chàng men theo cái eo thon vùi sâu trong cái khu tam giác nóng bỏng. Lành rùng mình nàng rên nhỏ:
“Anh này…anh …aaaa”
Mấy ngón tay Danh đang ở trên cánh *** ướt át ve vuốt nhẻ nhẹ….rồi chàng tuột tung cái quần bà ba mong manh…con gái trần truồng hoang dại…chàng ngả người Lành trên giường …hai đôi mắt to đen như mắt bồ câu của Lành đang nhìn chàng…âu yếm , tình tứ, ngọt lịm người…Danh vừa định cúi xuống thì thấy Lành chồm người lên…
Nàng đẩy chàng nằm ngửa…nàng kéo tuột cái quần trên người chàng…đàn ông bây giờ cũng trần truồng như ông Adam…
Danh thấy tay Lành vuốt ve trên cặc chàng cương cứng…chàng nghe nhột nhạt tê sướng khi bàn tay nhỏ nhắn mịn màng con gái vờn vuốt chung quanh đầu cặc…
Thì Lành cúi xuống…nàng hôn lên cái vùng cương cứng nóng ấm của đàn ông…Danh rùng mình…môi miệng con gái đã chụp phủ cái đầu cặc hồng …Danh trân người…
Cái cảm giác mới mẻ Lành cho chàng thật bất ngờ…
Danh rung người khi môi con gái chạy lên xuống xung quanh cặc…chàng rên nhỏ khi con gái thè lưỡi liếm cái đầu khấc…lưỡi con gái xinh xinh y hệt như con mèo nhỏ đang liếm sữa
“Ohh aaa…em emmm…”
Danh chưa kịp phản ứng gì thí thấy Lành ngồi đè trên người chàng…nàng cúi người xuống…vú con gái to căng thỏng xuống mớm mời mội miệng tham lam của đàn ông…Danh nín thở…vú con gái mịn màng trắng nõn căng cứng…hai núm vú hồng nhọn hoắt…chàng há miệng như con nít đang đói sữa…Hai bàn tay chàng vung lên ôm trọn hai trái vú sữa ngọt mềm….
Danh nghe nỗi háo hức và thèm khát da thịt con gái tràn ngập trong chàng ..
Danh há miệng chàng nút chùn chụt hai núm vú hồng…
Chàng nuốt hết cái bầu vú ngồn ngộn sâu trong môi miệng…làm như cái núm vú chạy tuốt sâu hết cỡ trong miệng đàn ông…làm như chàng muốn nuốt chửng …nuốt hết bầu vú êm êm…vú căng căng …vú mịn màng…vú mềm mềm…vú nóng nóng…
Bàn tay chàng thi bóp vò xoa nắn trên bầu vú bên này…rồi môi miệng thay nhau nhảy vội sang bầu vú khác…có lúc chàng bóp cho hai núm vú sát gần nhau…cho môi nút chùn chụt một lúc được cả hai núm vú hấp dẫn căng nóng…
Lành rên nhỏ …nàng cúi xuống nhìn hai bầu vú cứ thay nhau mất hút trong miệng Danh…Nàng rên rĩ:
“Vú em đó…em cho anh hết …nút đi anh..”
Nỗi ham muốn bùng nổ trong Danh như con sóng lớn tràn bờ, chàng lật người đè nghiến con gái nằm ngửa xuống giường….môi miệng chàng vẫn dính cứng trên hai núm vú bây giờ càng săng nhọn, càng nóng ướt … hai bầu vú trắng mịn thì đang đỏ ửng những dấu vết của răng cắn , môi mấp…bàn tay Danh vùi xuống sâu, chàng dang rộng hai cặp đùi trắng nõn nà, thon tròn con gái….hai bàn tay chàng vuốt ve lên làn da đùi non, mát rượi, êm như nhung…
Lành dang rộng hai đùi trong nhột nhạt …trong mời gọi…thì y như rằng môi miệng đàn ông rời hai bầu vú sữa, mon men chạy xuống cái bụng thon gọn….nghịch ngợm mấp cắn cái lỗ rún sâu xinh xắn
…mấp nhẹ…hôn êm xuống sâu hơn nữa….tay đàn ông vuốt ve nghịch vờn màn liễu đen mượt mà trên cái mu *** con gái mum múp cong cong….
Hơi thở Danh nóng bỏng dâm tình đàn ông phả hừng hực trên hai cánh *** đang khe khẻ mở…khe hồng sâu ướt nhẹp nước dâm…rung rung rẫy rẫy….
Môi Danh chạm nhẹ trên cánh ***….lưỡi chàng lùa vào giữa cái khe nóng ướt…vuốt mạnh…
Con gái cong nẩy người theo cú vuốt thì môi miệng đàn ông chụp trọn trên *** con gái Danh nút *** như ong hút mật trên đoá hoa ngọt ngào mới nở…
Con gái quýnh quíu …con gái rên rĩ:
“uii aaa ..anh ơi….têêêe emmmm “
Đàn ông gầm gừ…chậm lại….mấy ngón tay dang hai cánh ***…*** con gái bây giờ phôi bày trọn vẹn…y hệt như đóa hoa hồng dang mở hết những cánh hoa….Môi đàn ông chạm lại…đáp xuống ngay trên cái hột le mọng căng…
Đàn ông nút nhẹ hương tình….say say… nồng nồng.. ngọt ngọt …
Oh… cái nhụy hoa con gái…êm êm… căng căng.. non non… dịu dịu
Con gái rung rẫy trong tê sướng…con gái rên rĩ trong hoan lạc:
“aaa anh ơi….nữa đi anh….ooooohhhh …uiaaaa”
Con gái cong ưỡng nẫy *** thì Danh chồm người chàng lấy cái gối kê dưới mông Lành…*** con gái bây giờ càng ưỡng cao thêm cho đàn ông tha hồ vầy vọc…
Danh ngắm nhìn mản nhãn *** xinh dang mở….tay chàng vò se ve vuốt trên cái hột le xinh xinh….chàng thầm thì tiếng dâm:
“*** em đẹp quá em ơi….anh mê *** con gái…”
Lành nẫy người khi ngón tay Danh chạy sâu tuốt vào trong khe *** nóng ướt….
Ngón tay dâm đàn ông xục xạo ra vào ngọt xớt…giọng đàn ông còn dâm đãng hơn
“ummm…*** em nóng …*** em êm…*** gái trinh của anh …chật quá nè…”
Tay vuốt ve trong khe ….môi Danh tìm lại cái hột le….chàng nút cái mòng đốc ngọt căng….nút như mơ…nút êm êm…nút ru ru…nút chùn chụt ..nút bạo bùng…nút tơi tả *** con gái….
Lành cứ nghe tê dại bạo bùng càng lúc càng dữ dội ở *** con gái….nàng cong người như cây cung rồi buông người rã rời….con gái năn nỉ:
“Cho em đi anh..”
thì nghe đàn ông ghẹo…
“hông…..em phải nói là…”
Con gai.. thông minh nhớ ra:
“Aaaa… Đéo em đi anh….Đụ *** đi anh….
*** nhớ cặc…*** thèm cặc…”
Danh chồm lên trên cái *** nóng ướt…chỉ trong khoảnh khắc cặc lút sâu trong *** con gái chật chội khít rịt…
Cả chàng và Lành cùng bật tiếng rên rĩ của hoan lạc
Chính trong đêm tối hôm đó…Danh còn nhớ, chàng và Lành gần như thức suốt đêm. Trong những lo âu cho chuyến đi sinh tử trước mặt, chàng hình như đang cố gắng quên đi nỗi lo âu đó bằng cách vùi mặt trong cái nôi êm dịu của hai bầu vú sữa mềm mại no căng, trên da thịt con gái nõn nà dâng hiến…Vòng tay Lành êm đềm dịu dàng quấn quít da thịt chàng làm dịu êm những lo âu trong tâm trí…
Nhưng hể khi buông Lành ra….thì Danh vẫn không ngủ được…Canh bạc cuộc đời này của chàng thật đúng là canh bạc của sinh tử. Danh không bao giờ chạm tay đến lá bài, lẽ đơn giản chàng yêu khoa học và những lý lẽ của khoa học tự nhiên. Cờ bạc dựa trên xác xuất rủi may, đánh cuộc bằng tiền bạc lòng tham đen đỏ, thắng thua. Dĩ nhiên đem chuyến vượt biển sắp tới để so sánh với chuyện cờ bạc nghe có vẻ nghịch nhỉ, nhưng chàng thấy có những nét tương đồng ở đây.
Xác xuất rủi may, không biết trước là chuyện dĩ nhiên trong chuyến đi này, nhưng có điều là thay vì dùng tiền bạc trong cuộc đỏ đen chàng đem sinh mạng của cả gia đình chàng đặt trên chiếu bạc… Cuộc “đỏ đen” của sinh tử và tự do.
Danh thở dài…thì đột nhiên chàng nhận ra là Lành vẫn còn thức vì lúc đó nàng vòng tay ôm chàng, giọng nàng thật nhẹ:
“ Anh đang lo phải hôn?”
Danh nhẹ giọng hỏi:
“Em còn thức hả?”
Chàng nghe tiếng “Dạ” quen thuộc của Lành…Cái tiếng “dạ” lúc nào nghe cũng ngọt ngào của con gái miền Nam. Giọng Lành thật bình thản:
“Hồi hôm qua, em và chị Mai có đi cúng chùa xin bình an cho gia đình mình…”
Danh không tin về việc cầu Chúa hay cúng Phật. Chàng đã và đang suy nghĩ nát óc về những may rủi của chuyến đi và chỉ có thể so sánh nó với một… canh bạc. Đây không phải là một bài toán hay một ca mỗ mà chàng có thể dự đoán được những gì có thể hay không thể xảy ra, nhất là những gì chàng có thể nắm chắc trong tay.
Chàng nói với Lành:
“Anh không biết gia đình mình đi có trót lọt không? Sao anh thấy lo quá, em à….”
Lành chồm lên ngực chàng…ánh mắt nàng long lanh nhìn Danh.
Bỗng nhiên Danh nhận ra trong ánh mắt dịu dàng của Lành có một nỗi yên ổn và tin tưởng mà chàng không có.
Chàng nhận ra trong giọng nói của Lành có mang theo sự vỗ về, bảo bọc trong yêu thương dịu dàng của đàn bà dành riêng cho người mình yêu.
Chàng nhận ra cái sức mạnh bền bỉ bên trong người đàn bà mà thường ngày họ không tỏ lộ ra.
Thì ra, chỉ trong nguy hiểm, trong tình thế khẩn cấp con gà mẹ mới dũng cảm đương đấu với những tình huống nguy hiểm nhất để bảo vệ đàn con. Cũng như Mai và Lành đã đương đầu với những thế cuộc bãi dâu, đổi đời đen trắng trong khi chàng trong trại tù cải tạo.
Trong nỗi bình thản ghê gớm của người đã quyết định nhập cuộc, chấp nhận tất cả các tình huống tệ hại có thể xảy ra nhằm đánh đổi cái chung cục mà nàng hướng tới, Lành nói với chàng tối hôm đó:
“Anh à…Anh đừng lo…Em đã đi cầu xin Phật Bà Quan Thế Âm…”
Danh hỏi nhẹ giọng, chiếu lệ:
“Em cầu bình an cho gia đình mình hả?”
Tiếng Lành bình thản:
“Dạ không…”
Danh hơi ngạc nhiên, hỏi lại:
“Vậy chớ em cầu xin gì?”
Lành vòng tay ôm đầu chàng…hai bàn tay nàng lùa sâu trong tóc Danh, nàng ve vuốt nhẹ nhàng…nàng hôn nhẹ trên môi chàng, và nàng nói:
“Em nguyện là xin được thay thế anh nhận lãnh tất cả hiểm nguy…kể cả cái chết…để anh, chị Mai và cháu Hải được sống…”
Giọng Lành trở nên nghiêm trọng khác thường:
“Nếu em phải đánh đổi mạng sống của em cho một người thôi, thì em xin dành cho anh.
Em sẵn sàng chết thay… cho anh sống…”
Danh rùng mình…trong những lời Lành nói có mang theo cả tâm tình yêu thương tuyệt đối của những người yêu nhau, dám xả thân…vong thân vì nhau.
Chàng cũng không ngờ rằng là chàng có thể nhận cái tâm tình này từ Lành. Chỉ có điều là những lời nói cả quyết của Lành làm chàng nghẹn lời, không nói được tiếng nào…
Danh vòng tay ôm người con gái vào lòng…chàng hôn lên môi Lành…
Hình như đôi mắt chàng lúc đó đầy ắp nước mắt.
Hình như chàng thấy nỗi lo âu nhẹ bớt, tâm trí chàng trở nên yên ổn hơn…
Danh thiếp đi… Chàng vẫn ôm Lành trong vòng tay…
Trong yên lặng tĩnh mịch của đêm khuya…Danh ngồi dậy…
Danh không ngủ được. Chàng lặng lẽ bước ra ngoài cái phòng ngủ , ở một góc nhà là cái góc nhỏ mà chàng hay ngồi tham thiền…
Danh ngồi xuống trong tư thế kiết già. Chàng thở sâu…
Hơi thở và sự sống. Cái lý lẽ đơn giản của hơi thở mà trong vội vả, trong mê mãi chạy đuổi của kiếp người chàng đã nhiều khi không còn để ý tới.
Danh hít nhẹ và sâu…dưỡng khí tràn đầy trong ***g ngực chàng, chạy suốt từ mũi xuống tới bụng, xuống tới đan điền, xuống sâu rồi vòng lên theo nhịp thở ra, dọc theo sóng lưng…lên tới đỉnh đầu và trở lại mũi thoát ra ngoài.
Cái vòng tròn của sinh tử, tử sinh….
Danh nhắm mắt lại…Lạ lùng… trong thế giới của trí tưởng đôi mắt Hạ Hồng lại hiện ra…Và cũng kỳ lạ…đôi mắt Lành nhìn chàng long lanh, dịu dàng của đêm tối hôm đó cũng hiện ra.
Hai người con gái có đôi mắt giống hệt nhau, đôi mắt bồ câu nhung đen, to tròn, mềm mại, hiền lành , dịu dàng…
Trong ký ức Danh, hình như chàng không bao giờ quên được một điều bí mật lạ lùng mà chàng không thể nào giải thích hoậc chia xẻ cùng ai.
Năm năm trước….
Chàng đến Mỹ theo diện bảo lãnh nhân đạo. Người bảo trợ là Hùng, người đã cứu chàng trên biển Đông.
Nếu phải giái thích chuyện giữa chàng và Hùng thì chàng chỉ có thể nói đó là duyên mệnh. Hùng cứu được chàng trên biển cả lúc đó là hoàn toàn do một sắp xếp của một quyền lực siêu nhiên nào đó trên cao đã đưa đẩy, run rủi, xếp đặt cho cuộc gặp gỡ định mệnh trên mặt đại dương mênh mông mà cái xác hấp hối nổi trôi của chàng và con tàu của Hùng chỉ là một cọng rác cỏn con nhỏ xiú.
“Dzậy mà tui cứu được ông mới là chiện lạ..”
Danh còn nhớ Hùng, anh chàng trẻ tuổi bộc trực vui tính hay vỗ vai chàng mỗi khi kể lại chuyện vượt biên của hắn. Hùng kể với chàng là hắn thấy chàng trôi nỗi bềnh bồng…thời may là hắn có cái ống dòm nên nhận ra là…xác người hình như còn sống.
“Tui thấy cái tay ông quơ quơ…Ông đang ôm cái khúc cây.. Cha Mẹ ơi…Nhìn thấy ông tui ớn xương sống…”
Mà thiệt tình đó là chuyện lạ lùng nhất vì toàn bộ hơn 50 người trên chiếc tàu vượt biên của Danh không còn ai sống sót . Chỉ còn lại duy nhất một mình chàng.
Danh có hỏi Hùng sau đó là còn thấy ai khác…xác ai khác chẳng hạn thì Hùng lắc đầu nói:
“Không còn ai…không còn ai….chỉ một mình ông sống sót…”
Cái thời gian hơn một năm đầu ở Mỹ là thời gian chàng sống liên tục trong khủng hoảng tinh thần.
Nỗi mất mát kinh khủng của chàng… những người thân yêu …Mai , Lành và Hải – đứa con trai duy nhất của chàng và Mai, đã vĩnh viễn vùi thây trong lòng đại dương sâu thẵm…Tất cả những hình ảnh hãi hùng của cái đêm nghiệt ngã sóng gió định mệnh đó vẫn thường xuyên trở về trong những giấc mơ làm Danh thức giấc giữa đêm, toát mồ hôi lạnh.
Chàng thường tim đến những ly rượu mạnh sau giờ làm việc hoặc trong những đêm không ngủ.
Sức khỏe chàng sa sút thấy rõ. Tóc chàng bạc nhanh…người ngợm hốc hác…
Danh không còn là con người mạnh mẽ, sẵn sàng đương đầu với nghịch cảnh như xưa nữa.
Chàng còn nhớ một đêm thứ bảy cuối tuần…Cái đêm thứ bảy làm thay đổi hẳn cuộc đời chàng ở xứ người…
Lại là Hùng…
Hắn gỏ cữa nhà chàng ầm ầm…đến khi chàng lò dò ra mở cửa thì hắn há miệng như gặp ma…Hắn ấp úng:
“Oh my God…What’s happening?
Sao dzậy ông…Are you OK?”
Danh cười khổ sở:
“Thì tui còn thở…dzô nhà đi Hùng…”
Hùng kéo Danh đi uống rượu sau đó…Hắn không tới mấy chỗ có nhảy nhót linh tinh như mọi khi… Hắn kéo Danh tới một quán ăn Tây, rất yên tĩnh trong một góc phố lịch sự. Khi Danh cười muốn hỏi tại sao thì hắn lặng lẽ khoác vai Danh.
“Vào ăn tối với tui….Mẹ khỉ, ông sống kiểu này, tui lo là ông tiêu… tán đường sớm…”
Danh cười..Cái lối ăn nói c

