a, ông không thể nào để mất trắng lô hàng đó nên phải đoạt lại bằng được từ tay Renault. Lúc đó, Renault được Rắn Độc gợi ý, tương kế tựu kế dùng lô hàng của Kim Gia để trao đổi với tôi. Renault chưa kịp nói ra ý của Rắn Độc đã bị giết chết ở trên biển. Nghĩ lại mới thấy lúc đó tôi chỉ có hai sự chọn lựa. Nếu tôi ngả về phía Rắn Độc, một nửa tài sản của Kim Gia sẽ thuộc về tôi. Rắn Độc sẽ nâng đỡ tôi lên làm ông trùm”.
“Nếu vậy, tôi buộc phải đấu với Kim Gia. Dù tôi đấu thắng hay thua, Rắn Độc cũng sẽ được lợi. Nếu tôi thắng, ông ta có một kẻ bù nhìn dễ khống chế hơn Kim Gia, đồng nghĩa với việc thị trường Thái Lan sẽ quy vào bản đồ của ông ta. Còn nếu tôi thua, kết quả sẽ giống như tôi không nhận lời ông ta, là tôi phải chết. Ông ta vốn lên kế hoạch trừ khử tôi ngay trên biển một khi tôi không đồng ý. Làm vậy, ông ta có thể loại bỏ cánh tay phải của Kim Gia, làm suy yếu sức mạnh của Kim Gia”.
Vì vậy Renault mới sai người bắt cóc cô đưa tới tận vùng biển quốc tế để ép Lục Tử Mặc đến đó. Hóa ra là như vậy.
Từ hành động của Lục Tử Mặc, có thể thấy anh luôn đứng về phía Kim Gia. Bao gồm cả chuyện cướp hàng lần này, chắc chắn không phải vì bản thân anh. Nếu đã vậy, tại sao Rắn Độc còn đồng ý gả con gái Sophie cho Lục Tử Mặc?
Lục Tử Mặc nghiêng đầu nhìn Sơ Vũ. Hai người nói chuyện một lúc, ngoài trời đã sáng hẳn. Tuy nhiên, phố xá dường như chưa hoàn toàn tỉnh giấc, không khí xung quanh vẫn yên tĩnh như buổi đêm.
“Để xoa dịu”.
Lục Tử Mặc mỉm cười, như nhìn ra thắc mắc của Sơ Vũ: “Rắn Độc làm vậy để xoa dịu tâm trạng của tôi sau vụ Renault. Thật ra Rắn Độc làm tất cả những chuyện đó cũng giống như đi trên con dao hai lưỡi. Vì vậy, ông ta muốn xoa dịu tinh thần của tôi, thông qua việc gả Sophie cho tôi bày tỏ thành ý hợp tác của ông ta. Mặt khác, việc tôi trở thành con rể ông ta có thể khiến Kim Gia hết tín nhiệm tôi”. Lục Tử Mặc thở dài, gương mặt lộ vẻ mệt mỏi: “Mỗi bước đi của Rắn Động đều được cân nhắc kỹ lưỡng, chỉ cần sai nửa bước, chúng ta sẽ mất mạng ngay lập tức”.
“Không thể để người như Rắn Độc bành trướng, chiếm vị trí độc tôn. Nếu ông ta thôn tính Kim Gia, sau này sẽ càng khó động đến địa vị của ông ta. Vì vậy, tôi không thể để lô hàng lọt vào tay Rắn Độc, tôi cũng cần phải bảo vệ Kim Gia”. Lục Tử Mặc cười cười: “Đây mới chính là trạng thái cân bằng thật sự”.
Khó khăn lắm mới có dịp Lục Tử Mặc nói chuyện cởi mở, Sơ Vũ vẫn còn nhiều chuyện muốn hỏi. Nhưng lúc này Ba Dữ đã leo lên xe, gật đầu với hai người rồi ngồi xuống cạnh Lục Tử Mặc: “Làm thế nào bây giờ?”.
“Từ tài liệu tra cứu được, xe vận chuyển hàng hóa của Thaida đều là xe dạng container của hãng Ford. Một công ty vận tải nhỏ ở thị trấn Langming có 5 chiếc xe giống hệt. Việc phun chữ lên thùng xe và đặt làm biển giả có thể hoàn tất trong ngày hôm nay. Chúng ta cần phải khiến Văn Lai tin, rằng chúng ta vẫn chưa biết việc xe hàng bị tráo đổi. Chúng ta sẽ bắn tin cho hắn, chúng ta chuẩn bị mai phục đội xe kia”.
“Tôi sẽ chịu trách nhiệm đi thuê xe hàng, phun chữ và đặt làm biển giả”, Ba Dữ tiếp lời Lục Tử Mặc. Lục Tử Mặc lại trầm mặc một hồi. Cuối cùng anh ngẩng đầu nhìn Sơ Vũ: “Ba Dữ đi chuẩn bị mấy việc, em cùng tôi đi ra ngoài, để tai mắt của Văn Lai truyền tin chúng ta đang ở đây. Ngày mai, tôi và Ba Dữ sẽ đi mai phục đội xe. Văn Lai chủ yếu quan tâm đến động thái của chúng tôi nên sẽ không để ý đến sự biến mất của em. Em sẽ phụ trách đi đánh tráo xe chở hàng thật sự”.
“Bây giờ chia nhau ra hành động. Chúng ta vừa đi vừa nói chuyện”.
Lục Tử Mặc mặc áo khoác nhảy xuống xe. Ba Dữ đợi hai người xuống xe liền đóng cửa xe lái đi mất. Lục Tử Mặc quay sang nhìn Sơ Vũ: “Đi thôi”.
Hai người đi theo con đường nhỏ bên ngoài trạm xăng. Mặt trời lúc này xuất hiện đằng đông, chiếu ánh nắng dìu dịu. Hai người bất giác im lặng, hưởng thụ không khí trong lành của buổi sớm. Lục Tử Mặc dẫn Sơ Vũ tiến về phía trước. Thị trấn Langming là thị trấn miền núi, được xây dựng dọc theo triền núi. Tuy nhiên, quy mô của nó như một thành phố nhỏ, tương đối sầm uất. Nếu đi theo đường quốc lộ từ trạm xăng vào thị trấn, khoảng mười phút là đến cuối thị trấn. Lục Tử Mặc không đưa Sơ Vũ đi vào phố mà đi theo đường nhỏ bên sườn núi ở phía sau trạm xăng. Từ trên con đường này có thể bao quát toàn bộ thị trấn Langming.
Lục Tử Mặc quay sang Sơ Vũ, cô đang nheo mắt nhìn thị trấn Langming ở bên dưới.
“Chúng ta phải tìm ra cách an toàn nhất có thể đạt được mục đích của chúng ta”.
Lục Tử Mặc lên tiếng, Sơ Vũ quay đầu nhìn anh mỉm cười: “Anh đang lo lắng cho em phải không? Tử Mặc, khi em quyết định ở bên cạnh anh, em biết sau này có nhiều chuyện em buộc phải đối mặt”.
Lục Tử Mặc vuốt nhẹ lòng bàn tay Sơ Vũ, cố nén tâm trạng rối bời. Lúc này không phải là lúc anh tỏ ra mềm yếu. Trên thực tế, những người mà họ phải đối mặt là kẻ lòng dạ sắt đá, coi mạng người như cỏ rác. Vì vậy, họ cần phải lạnh lùng hơn, tàn nhẫn hơn chúng mới có thể giành thắng lợi.
Mỗi khi gặp hoàn cảnh tương tự, anh đều lạnh lùng nhẫn tâm mới có thể giữ mạng sống. Dần dần, anh trở thành trở thành người bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích. Anh rơi vào cuộc sống như thế này, không thể thay đổi, không biết đâu là tận cùng, rồi trở thành một phần tử của bóng tối lúc nào không hay.
Lục Tử Mặc nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ lan man, anh kéo Sơ Vũ vào lòng, cúi đầu mỉm cười: “Tôi biết ngay từ đầu mà, lúc bị bắt cóc cũng không thấy em sợ hãi. Lần đầu tiên tôi gặp người phụ nữ như em, rất khác biệt”.
“Em chỉ là con ngốc mà thôi”.
Sơ Vũ dụi đầu vào ngực Lục Tử Mặc, nhẹ nhàng nhắm mắt. Được ở trong vòng tay ấm áp của anh, ngửi mùi hương và nghe nhịp tim đập của anh, cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Rốt cuộc Sơ Vũ yêu người đàn ông này ở điểm gì? Cô cũng không biết nữa.
Có lẽ vì cô quá yêu anh, nên không có đáp án rõ ràng.
“Xe chở hàng xuất phát từ bên kia, chắc chắn sẽ dừng lại ở thị trấn Langming để bơm xăng. Văn Lai giao hàng cho công ty vận tải, nhưng hắn nhất định sẽ cử người bảo vệ chiếc xe. Em chỉ có một mình, đây mới là điểm khó nghĩ nhất”.
Cô chỉ có một thân một mình. Lục Tử Mặc và Ba Dữ sẽ đi mai phục đội xe mồi nhử để thu hút sự chú ý của phía cảnh sát. Sơ Vũ phải tráo đổi xe dưới bao con mắt theo dõi, nghe qua cũng thấy đây là nhiệm vụ bất khả khi. Sơ Vũ cảm thấy hơi căng thẳng, cô nở nụ cười gượng gạo: “Em nên làm thế nào?”.
“Chỉ cần chúng ta đánh lạc hướng, khiến tất cả mọi người không chú ý đến chiếc xe chở hàng một một giây phút nào đó, chúng ta sẽ có cơ hội thành công”.
Lục Tử Mặc nhìn xuống trạm xăng ở phía xa xa: “Chúng ta thử xem sao”.
Lục Tử Mặc liên lạc với Ba Dữ rồi đưa Sơ Vũ từ trên núi đi xuống phố. Lúc này mặt trời dọi chiếu ánh nắng chói chang, thị trấn rất náo nhiệt. Hai người đi trên đường phố chật hẹp đông người. Sơ Vũ bị thu hút bởi dãy hàng quán đồ ăn và đồ trang sức bên đường.
Hai người không dừng lại mà đi vào một con đường nhỏ. Con đường nhỏ rất dài, hai bên đều là dãy nhà hai tầng xây bằng xi măng, phía trước có sân nhỏ. Ở một ngôi nhà có nhiều người mặc đồ công nhân ra ra vào vào, xe tải Ba Dữ lái đỗ ngay ngoài cửa.
Hai người đi vào sân, Ba Dữ đang đứng ở cửa ra vào. Nghe tiếng bước chân, anh ta quay đầu lại ”Làm xong cả rồi, hãy cùng tôi đi xem”.
Ba người xuyên qua một gian phòng chất đầy linh kiện ô tô đi ra sân sau. Sân sau nhỏ hơn sân trước một chút, trong sân đậu một chiếc xe chở hàng màu trắng của công ty vận tải Thaida. Sơ Vũ ngó một lượt, bề ngoài chiếc xe này giống hệt xe trên ảnh Ba Dữ chụp được. Ba Dữ gõ lên thùng xe: “Mọi việc sẵn sàng, chỉ thiếu gió đông”.
Hết chương 34
bạn đang đoc truyện tại topkute.net
QUAN HỆ NGUY HIỂM | Chương 35
Sơ Vũ không ngủ được, cô trằn trọc nhìn lên trần xe trong bóng tối, nghe tiếng thở nhẹ của người nằm bên cạnh. Ba Dữ nhường lại thùng xe phía sau cho Lục Tử Mặc và Sơ Vũ, anh ta vào buồng lái nghỉ ngơi. Lục Tử Mặc hôn nhẹ Sơ Vũ, nằm xuống cạnh cô rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.
Anh có vẻ rất mệt mỏi, thỉnh thoảng cau mày trong giấc ngủ say. Sơ Vũ không nhịn được giơ tay vuốt nhẹ lên trán anh. Đúng lúc tay cô chạm vào da Lục Tử Mặc, anh liền mở to mắt, tay cô bị anh nắm chặt.
Lục Tử Mặc lặng lẽ nhìn Sơ Vũ hồi lâu. Cô tưởng chỉ mình cô khó ngủ, nào ngờ anh cũng không ngủ được. Lục Tử Mặc vươn cánh tay kéo Sơ Vũ vào lòng, ôm chặt lấy cô.
Hy vọng mọi chuyện diễn ra theo đúng kế hoạch của anh, đừng xảy ra sai sót gì.
Đúng sáu giờ sáng, ba người tỉnh giấc. Họ giải quyết bữa sáng rất nhanh. Sơ Vũ từ biệt Lục Tử Mặc và Ba Dữ. Hai người thuê một chiếc xe hai cầu. Trước khi lên xe, Lục Tử Mặc đứng nhìn Sơ Vũ một lúc. Anh lại bắt cô một mình đối mặt với khó khăn. Nhiều lúc anh luôn hy vọng cô có thể sống yên lành nhưng cuối cùng, anh vẫn khiến cô rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm.
“Em hãy cầm lấy”.
Lục Tử Mặc rút sau lưng một khẩu súng đưa cho Sơ Vũ: “Lúc nào cần thiết thì sử dụng. Tôi đã dạy em rồi đấy, rất đơn giản. Chỉ cần em rút chốt an toàn, ngắm đúng mục tiêu rồi bóp cò”.
Anh ngừng lại một lát: “Nếu không nắm chắc, em đừng hành động lỗ mãng, hãy tránh để lộ bản thân”.
“Em biết rồi”.
Sơ Vũ nhận khẩu súng, thứ kim loại lạnh lẽo khiến thần kinh cô dường như đông cứng. Ông trời mới biết cô căng thẳng đến mức dạ dày bắt đầu có phản ứng. Lục Tử Mặc ôm chặt lấy cô, quay người bước lên xe rồi nhanh chóng cùng Ba Dữ biến mất khỏi tầm nhìn.
Mọi việc còn lại chỉ dựa vào một mình cô hoàn thành.
Sơ Vũ nhìn khẩu súng, không dắt vào người như Lục Tử Mặc. Khẩu súng không lớn nhưng nặng hơn cô tưởng. Sơ Vũ nhảy lên buồng lái xe tải, cô thuận tay ném khẩu súng lên bàn lái, cảm thấy không an toàn lại nhét khẩu súng xuống dưới ghế.
Theo lời dặn của Lục Tử Mặc, Sơ Vũ lái chiếc xe tải đến một lối rẽ gần trạm xăng thì dừng lại. Từ nơi này có thể nhìn thấy rõ xe cộ đi lại trên đường quốc lộ. Vào khoảng tám giờ sáng, đoàn xe quân đội áp tải xe hàng giả đi tới. Sơ Vũ cúi đầu, kéo chiếc mũ xuống thấp che hết khuôn mặt.
Sơ Vũ mặc bộ đồ công nhân của công ty vận tải Thaida. Cô giống như nhiều tài xế lái xe khác tạm dừng ở bên đường nghỉ ngơi khi quá mệt mỏi. Sơ Vũ cũng giả vờ gác hai chân lên bàn lái, chụp mũ xuống mặt nằm ngả người xuống ghế. Biển số xe của cô bây giờ là EE3808, biển số xe chở hàng thật là FL3303. Hai biển số xe nhìn qua cũng từa tựa nhau.
Đúng như suy đoán của Lục Tử Mặc, đoàn xe dừng lại ở trạm xăng để đổ xăng. Lúc xe dừng hẳn, một đám binh lính lăm lăm súng ống nhảy xuống, đứng tản ra xung quanh canh gác. Ở khu vực trạm xăng không thể xảy ra xung đột vũ trang, dễ dẫn đến phát nổ, vì vậy Lục Tử Mặc mới không chọn điểm này động thủ. Có điều, nhìn đội binh lính bảo vệ nghiêm ngặt, Sơ Vũ cảm thấy hơi bất an.
Văn Lai quả nhiên không dám coi thường Lục Tử Mặc. Tuy chỉ là mồi nhử, nhưng xem ra hắn đã biết Lục Tử Mặc chuẩn bị mai phục. Vì vậy, hắn mới giăng thiên la địa võng đợi Lục Tử Mặc nhảy vào.
Liệu Lục Tử Mặc có thể thoát thân?
Sơ Vũ bắt đầu lo lắng.
Cô tiếp tục dõi mắt về phía trước qua chiếc mũ che mặt. Cô không nhìn thấy Văn Lai trong số những người vừa xuống xe. Có thể người đông che khuất tầm nhìn của cô cũng không biết chừng.
Một lát sau, đoàn xe rục rịch xuất phát. Đợi đến khi đoàn xe mất dạng, Sơ Vũ mới từ từ lái chiếc xe tải đến trạm xăng. Cô dúi ít tiền lẻ cho anh chàng nhân viên đổ xăng, nhờ anh ta trông dùm chiếc xe rồi mượn cớ đau bụng đi vào nhà vệ sinh.
Trạm xăng có một siêu thị nhỏ nhưng không có nhà vệ sinh công cộng. Chủ trạm xăng là một người đàn ông trung niên, thấy Sơ Vũ xinh đẹp, làm công việc lái xe vất vả lại đang bị đau bụng, ông ta liền đưa chìa khóa nhà vệ sinh cho Sơ Vũ.
Trong bộ quần áo thùng thình của Sơ Vũ có máy phun khói và bộ thu phát điều khiển. Sơ Vũ không dám mạo hiểm đốt lửa ở trạm xăng nên chỉ dùng máy phun khói. Cô quan sát nhà vệ sinh một lượt. Bởi vì không phải là nhà vệ sinh công cộng nên chỉ có một gian rất nhỏ. May mà phía ngoài có bồn rửa mặt, bên dưới trống không. Sơ Vũ nhét máy phun khói và bộ thu phát điều khiển xuống dưới bồn rửa mặt. Nếu không cố ý cúi người xuống nhìn, sẽ không ai phát hiện ra những thứ này.
Sau khi để đồ, Sơ Vũ cố lấy lại bình tĩnh. Cô đi ra ngoài trả chìa khóa cho ông chủ rồi đi vào siêu thị. Sơ Vũ nhìn qua lớp kính siêu thị, thấy xe chở hàng của cô đã đổ đầy xăng. Sơ Vũ cầm tiền mặt đi thanh toán rồi quay lại chiếc xe tải.
Sơ Vũ rất tự nhiên đi một vòng kiểm tra xe tải. Khi qua góc bên kia, nơi ông chủ và người nhân viên bán xăng không nhìn thấy, Sơ Vũ lập tức rút ra một chiếc tô vít đầu nhọn đâm thủng lốp xe. Sơ Vũ quay trở lại buồng lái, cô nhặt khẩu súng nhét vào thắt lưng, hít một hơi sâu rồi khởi động máy.
Khi máy nổ, thân xe như rùng mình một cái rồi đứng yên. Sơ Vũ xuống xe, nhìn chiếc xe tải với vẻ mặt ngạc nhiên. Màn kịch này Sơ Vũ đóng rất chân thực. Sau khi phát hiện lốp xe bị nổ, cô còn chửi thề vài câu. Anh chàng nhân viên bán xăng vừa nhận tiền boa của Sơ Vũ bước tới: “Làm sao vậy người đẹp?”.
“Lốp xe chẳng hiểu đâm phải cái gì bị nổ rồi. Trời ạ, ngày kia tôi phải đưa hàng đến Bangkok”.
Sơ Vũ nói với giọng điệu chán nản. Anh chàng nhân viên đi ra phía sau ngó nghiêng, quả nhiên lốp xe bị xẹp lép. Anh ta quay lại nhìn Sơ Vũ: “Cô có lốp dự bị không?”
“Có, nhưng cách đây không lâu tôi thay mất rồi”.
Anh chàng nhân viên gãi đầu: “Cô có thể đưa xe đến tiệm sửa ô tô trong thị trấn thay lốp mới”.
“Không được”, Sơ Vũ từ chối một cách quả quyết: “Hàng của tôi không thể động đến, tôi không chịu nổi trách nhiệm đó”.
“Vậy đi…”, anh chàng nhân viên ngẫm nghĩ một hồi: “Tôi có thể giúp cô gọi điện thoại đến tiệm sửa xe, xem họ có thể cho người đến đây giải quyết. Nhưng cô phải trả thêm phí và đợi một lúc, được không?”
“Tất nhiên là được, cám ơn anh”.
Sơ Vũ mỉm cười, người nhân viên nghiêng đầu: “Có lẽ cô phải đợi một thời gian. Hãy vào siêu thị ngồi nghỉ ngơi đi”.
Sơ Vũ vào trong siêu thị, ngồi ở chiếc ghế bên cửa kính. Người nhân viên gọi điện xong, báo cho Sơ Vũ biết mộ

