chẳng khác gì tên chủ tiệm nấu hủ tiếu bao nhiêu. Nhưng có điều y là Kỹ sư gì gì đó ở Mỹ về. Thếnào cũng phải thận trọng một chút, chỉ có điều bây giờ Cam không còn cái quí báu nhất của đời con gái để làm vũ khí nữa. Nhưng bù vào đó nàng đã có một số kinh nghiệm về đàn ông, và Cam thực sự biết hưởng thụ những cái mà đàn ông thích trao cho đàn bà. Nàng vừa liếc Lưu vừa nói:
"Thưa anh, chị Thơm về nhà ca tụng anh mãi. Nhưng mà em có nhìn thấy tậm mắt mới tin chị em không nói láo."
Nghe Cam nói tự nhiên Lưu chột dạ. Chàng khôngngờ con nhỏ mười sáu tuổi đầu nghèo nàn trong cái khu khốn khổ này lại nói được một câu sắc như vậy. Chàng đâm ra hoang mang, tự nghĩ nó đã biết gì về chàng, và Thơm đã nói những gì với nó? Lưu ướm thử:
"Cam chẳng những đẹp, lại còn thông minh nữa. Anh chắc chắn mua được cơ sở làm ăn ở chợ, chỉ cần một mình tay em cũng đủ để anh yên tâm rồi."
Cam cười khúc khích:
"Anh quá khen rồi, coi chừng em anh hư lắm đó."
Lưa vẫn dò dẫm:
"Hư như thế nào?"
Cam cười khúc khích, không nói gì. Thơm khờ khạo, nói:
"Mày mà hư thì ăn đòn, chuyện làm ăn chớ bộ giỡn chơi hả?"
Lưu cười ha hả, trơng khi Thơm không để ý, Cam lại liếc Lưu một cái nữa, nàng còn chẩu môi thật duyên dáng. Tự nhiên tim Lưu đánh thình thịch, chàng thèm được cắn vô bờ môi nhỏ nhắn và dâm dật vô độ của đứa con gái mới mười sáu tuổi này.
"Thôi, bây giờ chúng mình ra chợ ăn sáng rồi còn đi vòng vòng chứ. Coi chừng trễ rồi đó."
Ba người sánh vai nhau thả bộ ra chợ, đi cả buổi trời cũng chẳng có chỗ nào Lưu vừaý. Tới chiều, chàng đề nghị qua Sàigon chơi. Chỉ đi một vòng chợ Bến Thành, không hiểu sao Lưu đã mua cả trăm bạc vải vóc, quần áo cho Cam rồi. Về tới nhà chàng kiểm điểm lại. Tự hỏi, không biết tại sao mình lại làm như thế, trong khi Cam không hề mở miệng xin xỏ chàng một đồng xu nào. Và chàng cũng chưa đụng được tới ngón tay của con nhỏ này.
Đi nghỉ tới mười hai giờ đêm, Lưa mở cửa vô buồng luyện Ma Ngải. Chàng ngạc nniên thấy đất cát đầy nhà. Lưu định thần nhìn thấy ngay đất đùn ra từ gầm đi văng. Ngay lúc ấy, con Ma Ngải cũng chui từ gầm đi văng ra. Chàng biết ngay nó đã đào một cái hang ở dưới đất rồi. Nhớ lại hôm qua lúc mở cửa sổ, con Ma ngải bị ánh nắng chiếu vô làm nó đau đớn. Bây giờ nó đào hang để ẩn mình lúc ban ngày tránh ánh nắng cũng không lấy gì làm lạ.
Lưu chích ngón tay lấy máu để vô mũi con Ma Ngải, nó thích thú hít mạnh mà không cần cầm tay chàng như mọi hôm nữa. Xong xuôi, chàng xoa đầu nó, và trở ra nhà ngoài. Con Ma Ngải cũng chui xuống gầm đi văng, chàng biết nó chui xuống hầm rồi.
Lưu ra nhà ngoài, cởi quần áo toan đi ngử, bỗng nghe tiếng mơ ú ớ từ nhàbếp vọng lên. Lưa tò mò đi xuống nhìn. Thấy Thơm ôm chặt cái gối, miệng ú ớ. Hai chân banh ra, vùng thịt u lên phập phồng thấy rõ. Lưu tính đánh thức nàng dậy, nhưng tò mò muốn để đó nghe nàng mơ cái gì chơi. Nhưng chỉ một lúc sau nàng đã yên lặng, không còn la ú ớ nữa. Lưu định đi ngủ thì Thơm trở mình, buông chiếc gối ra, một mép áo xéo qua bên để lộ ra vùng da thịt trắng ngần. Lưu dừnglại nhìn một lúc, tự nhiên máu trong người chàng chẩy mạnh. Đã mấy hôm nay Lưu không gần đàn bà. Chiều nay con Cam lại làm chàng thấy thèm thuồng, và bây giờ vùng da thịt trắng mơn mởn này của Thơm lồ lột trước mắt làm sao Lưu chịu nổi. Chàng ngồi xuống mép ghế bố. Từ từ cởi hàng nút áo trước ngực Thơm. Lưa không muốn động mạnh cho nàng thức giấc. Chàng lần mò thực nhẹ nhàng. Nhưng thực ra từ tối dến giờ Thơm đâu có chợp mắt được. Nàng thấy Lưu đi nghỉ, rồi lại vô phòng bên đóng cửa lại, nàng làm bộ ngủ mơ kêu ú ớ làm cho Lưu để ý, và đúng như nàng mong muốn, Lưu đã mò xuống bếp. Chàng đứng tần ngầm một lúc rồi định đi ngử, Thơm mới làm bộ trở mình. Khi Lưu ngồi xuống ghế bố, nàng biết chắc là thế nào Lưu cũng làm tới nên mừng thầm. Y như rằng, chàng từ từ cởi hết hàng nút áo trước ngực Thơm ra. Banh hai vạt áo sang hai bên, lấy tay xoa nhè nhẹ như sợ nàng thức giấc.
Cũng lúc ấy Lưu mới để ý hơi thở củaThơm bất thường. Chỗ chân dạng banh cong vòng nhấp nhô thấy thật rõ.
Lưu luồn một tay vô eạp quần Thơm, ràxuống dưới đã thấy nàng ướt nhèm nhẹp tự hồi nào. Chàng biết ngay là Thơm đã thức tự bao giờ, nhưng còn làm bộ ngủ. Lưu im lặng không nói gì, vẫn làm bộ ngây thơ tưởng như nàng đang ngủ, nhẹ nhàng từ từ kéo chiếc quần Thơm xuống dưới chân.
Bỗng đèn chợt tắt, bóng tối ụp xuống mò mò. Lưu hơi giật mình, nhưng chàng lại lấy được bình tĩnh ngay vì biết ở Việt Nam bị cúp điện là chuyện thường. Chàng cũng chẳng cần thắp đèn dầu lên làm gì, vì lúc này đâu cần ánh sáng làm chi nữa.
Lưu nhẹ nhàng cởi hết quần áo, nằm xuống bên Thơm, chiếc ghế bố chũng xuống chính giữa ép hai thân thể thật sát Trời về đêm lành lạnh. Gió lùa qua da thit Lưu thấy căm căm. Chàng ôm cứng lấy Thơm, mò mẫm trong bóng tối Bỗng Lưu nghe thấy tiếng Thơn run run, nói nho nhỏ:
"Anh... anh ơi... kìa, kìa..." .
Lưu cười hì hì trong bóng tối:
"Cưng ơi, anh biết em làm bộ ngủ lâu rồi."
Tiếng Thơm vẫn run run:
"A... a..., không... không phải đâu... kia kìa..."
Lúc ấy Thơm đã mở mắt trừng trừng trong đêm tối, nàng nhìn chiếc bóng đỏ như máu với hai con mắt sáng quắc xanh lè, đang từ từ tiến tới chân ghế bố. Lưu vẫn cười khúc khích, chàng luồn một tay xuống dưới phụ cho thân thể mình ép ngay vùng thịt săn cứng ấy, ấn mạnh, thì thầm:
"Không phải ở đó đâu, đây cơ mà. Anh biết em giả bộ ngủ thôi, cưng ơi. Xem nào..."
Lưu vừa nói xong, chợt nghe Thơm thét lên thật lớn, dẫy dụa như có ai bóp cổ nàng. Chàng hoảng hồn lồm cồm bò dậy. Gió lạnh ở đâu thổi lồng lộng. Lưu ngạc nhiên vì căn nhà kín mít, cửa nẻo đóng thực kín, làm gì có gió ở đâu thổi vô mạnh như vậy được. Chàng chạy ra nhà ngoài chụp cây đèn pin, rọi một vòng không thấy gì. Còn Thơm đã ngất xỉu. Lưu vội vàng thắp cây đèm măng xông lên. Ánh sáng tỏa ra thì đèn điện cũng vừa sáng trở lại.
Lưu chạy lại chỗ Thơm nằm lay gọi, nhưag nàng vẫn không tỉnh lại. Túng thế, chàng vội vàng mặc quần áo, lấy chiếc xe đạp chạy vội qua nhà bà Chín y tá.
Tội nghiệp bà Chín y tá đang ngủ ngon bị Lưu dựng dậy, cũng lụp chụp xách đồ nghề leo lên xe đạp, ôm cứng lấy eo ếch Lưu. Đường Thủ Thiên gập ghềnh, Lưu lại nóng lòng cứu Thơm nên chàngcắm đầu đạp thực nhanh. Đường về đêm không một bóng người nên Lưa dạp xe chạy thục mạng cũng không có trở ngại gì. Chỉ tội nghiệp bà Chín, từ ngày chồng chết, không gần một người đàn ông nào.
Bỗng dưng hôm vừa rồi tới tiếp máu cho Lưu, bị chàng chọc phá, ngày đêm thèm thuồng. Bây giờ lại ngồi sau chàng tì bộ ngực núi lửa vô lưng Lưu, thử hỏi làm sao bà ta chịu eho nổi. Hình như bà thấy trong mình ướt át thực sự Cũng may mà từ nhà bà tới nhà Lưa cũng không xa nên chẳng mấy chốc Lưu đã chở bà tới nơi rồi.
Vừa tới sân, Lưa ngạc nhiên thấy Thơm đã đứng ngoài cửa tự hồi nào. Nàng run lẩy bẩy, chỉ tay vô trong nhà ú ớ Lưu vừa mừng vừa tức cười, hỏi:
"Em làm cái gì cho anh hết hồn vậy?"
Thơm nói: "
"Vô trong nhà coi đi." '
Bà Chín tủm tỉm cười bảo Lưu.
"Cô ấy nói phải đó, phải vô trong nhà coi mới được, ở ngoài này tối tù mù làm sao làm ăn gì được."
Cả ba kéo nhau vô trong phòng ngủ của Lưu, Bà Chín bảo Thơm:
"Em nằm xuống cho chị khám cho."
Thơn vừa định nói gì, Lưu đã bảo nàng:
"Em cứ nằm xuống đi mà, Chị Chín coi tại sao tự nhiên em lại xỉu đi như vậy chứ."
Thơm đành im lặng cho bà Chín khám. Bà lấy ống nghe để lên ngực Thơm, thấy nàng thở hổn hển. Bỗng bà ngửi thấy mùi ngai ngái. Ở tuổi này bà còn lạ gì cái mùi trai gái ngủ với nhau ấy nữa. Bà cố tình khám Thơm trước mặt Lưu cho bõ ghét.
Quần Thơm bị bà lột ra thực nhanh, nàng chưacó phản ứng gì bà đã làm bộ đặt ống nghe lung tung vô bụng dưới Thơm nên nàng lại phải nằm im. Bà bóp bóp hai bên xương hông nàng rồi kéo hai chân nàng banh ra, mỉm cười bảo Lưu:
"Anh xem đây, cô ấy nhỏ nhắn như thế này, Xương hông thật là hẹp. Đã bị mổ một lần, dấu vết còn đây. Nếu anh mạnh bạo quá chắc chắn cô ta phải xỉu đi là đúng rồi."
Nói xong bà lại mỉn cười nhìn Lưu thực dâm, nói tiếp:
"Phải chi như cô ta mập mạp một chút như tôi, anh muốn làm gì thì làm, chứ ốm yếu thế này phải nương tay chứ."
Thơm cứng họng nước mắt nàng muốn trào ra nhưng nói không được. Bà Chín đã thấy nàng ướt nhèm nhẹp, lại nói đúng bệnh tật của nàng trước kia. Làm sao mở miệng ra nói gì được đây. Ngay cả Lưa cũng chưa chắc tin nàng. Bởi vậy Thơm đành nằm im, nhắm mắt lại.
Lưa nghe bà Chín nói cũng có lý, chàng tưởng lúc đó mình hứng quá làm bậy nên Thơm xỉu đi. Lưu đành nói nho nhỏ với bà Chín:
"Chị Chín à, chuyện này xin chị giữ kín dùm tôi, nếu không tội nghiệp cô Thơm lắm đó. Bề gì cô ta còn ở đây cả đời. Còn tôi vài tháng nữa về Mỹ không ai biết đó vào đâu."
Nói xong chàng tắt đèn, bảo Thơm:
"Em nằm đó nghỉ đi."
Thơm nghe bà Chín cười khúc khích đi ra nhà ngoài với Lưu. Nàng từ từ mở mắt. Bỗng Thơm nhìn thấy ngay một người con gái mặt mũi thật gớm ghiếc đứng ngay bên giường. Cái mũi hếch lên, miệng rộng ngoác, hai chiếc răng nanh lòi ra bên mép như răng heo rừng. Hai mắt tròn vo, to tướng như hai trái trứng, chiếu ra một luồng ánh sánh xanh lè. Bộ ngực đỏ như máu thỗn thện bằng cả trái dưa hấu trần trụi. Thơm vùng dậy, miệng nàng cứng ngắc, không mở ra kêu cứu được nữa. Nàng sợ quá, vùng chạy thục mạnh ra ngoài đường. Lưu đang nói chuyện với bà Chín ngoài phòng khách, cả hai cười cười nói nói, có lẽ lúc nàybà Chín cũng đã hứng tình lắm rồi. Cử chỉ bà có vẻ nhợt nhã, nhưngvẫn còn phải giữ ý vì chưa biết Lưu hôm nay ra sao. Hơn nữa, Thơm còn đang nằm trong nhà và Lưu vừa ngủ với nàng. Bỗng cả hai giật mình thấy Thơm phóng từ trongnhà ra, cắm đầu chạy thẳng ra đường. Lưu tính chạy theo. Bà Chín nắm chàng lại ngay, cười cười nói:
"Anh Lưu à, anh không biết tâm lý con gái chút nào cả Cô ta đang mắc cỡ mà anh còn chạy theo, có tôi đây nữa lại càng khó khăn cho cô ta thêm. Cứ để cho cô ấy chạy về nhà đi, ngày mai thủng thẳng tính mà."
Lưu nghĩ cũng phải, vì làm sao chàng có thể nói gì được trong lúc này. Thôi thì cứ để cho Thơm về nhà nàng ngủ tối nay đi có sao đâu.
Bà Chín thấy Lưu mĩm cười trở vô, mừng thầm, bà làm bộ đi vô phòng ngử thu xếp đồ nghề. Lưu theo bà vô trong. Bỗng chàng thấy cánh cửa phòng nuôi Ma Ngãi mở toang, Lưu vội vàng chạy ra đóng lại, sau khi nhìn vô trong thấy con Ma Ngải nhìn mình như tủm tĩm cười. Lưa thấy yên tâm và trong lòng vui vui. Tới bên bà Chín, vô tình chàng đứng hơi sát bên bà. Bà Chín lại tưởng Lưu bắt đầu để ý tới mình nên mỉm cười, làm bộ ướn hỏi:
"Bây giờ anh có cô Thơm trẻ trung, lại nhỏ con nên quên con già này rồi phải không?"
Lưu đang vui vì nhìn thấy con Ma Ngải mỉm cười với mình lúc nãy. Hơn nữa, vừa nằm đè lên Thơm chưa sơ múi gì đã xẩy ra chuyện. Nên khi nghe bà Chín nói vậy, chàng cười hì hì ráp lại liền. Lưu với tay tắt đèn, đẩy nhẹ bà Chín nằm xuống giuờng. Thấy bà không phản ứng gì, lại bá lấy cổ chàng, Lưu mừng thầm, luồn tay vô áo bà ta ngay. Bộ ngực núi lửa căng tròn, cứng ngắc tự hồi nào. Lưu kéo mạnh hai vạt áo, vục mặt xuốngvùng thịt nung núc ấy thở hổn hển. Quần áo cả hai người bật tung ra thực mau. Bà Chín chưa gì đã rít lên, bà lụp chụp vì ngay tử lúc ngồi trên xe, thân thể bà đã nóngbỏng rồi, Bây giờ quần áo vừa tung ra, bà đã chồm lên đeo cứng lấy Lưu, thân thể vặn vẹo kẹp chặt lấy chàng và rít lên từng hồi...
"A... a... a... a... a... anh... ơi..."
Tối qua, Cam nghe Thơm chạy về kể lại hết đầu đuôi câu chuyện, nàng không thể nào tin được. Nàng là con bé chuyên đi đêm cả mấy năm trời, có gặp ma quỉ bao giờ đâu.
Bởi vậy Cam bàn với Thơm cứ ở nhà để nàng qua đó làm thế cho Thơm.
Sáng sớm tinh mơ, Cam đã tới nhà Lưu, tự tiện mở cửa đi vô vì tối qua Lưu không khoá cửa. Nàng định vô nhà bếp dọn dẹp, nhưng tò mò dòm vô phòng ngủ Lưu xem chàng ngủ nghê ra sao. Ai ngờ Cam thấy bà Chín trần truồng ôm Lưu ngủ ngon lành. Nàng sôi lên vì không ngờ Lưu đã ngủ với chị nàng rồi còn lẹo tẹo với con mẹ map như heo này nữa. Nàng nghĩ ra một cách chơi ác, rón rén vô phòng, lấy hết quần áo bà Chín và Lưu đem xuống bếp nhúng nước, Phơi lên sào ngoài sân. Nàng cũng cố tình không vắt thực ráo nước để cllo quần áo thật lâu khô. Cam lại chạy ra đường, lấy bãi phân bò trét vô dép bà Chín và bôi lung tung lên sàn nhà. Xong xuôi Cam thích thú vô bếp nấu nước pha cà phê cho Lưư' Nàng vừa làm vừa huýt sáo thật vui vẻ.
Chỉ vài phút sau, Lưu tỉnh ngủ ngay, chàng ngửi thấy có mùi gì hôi hôi. Tử từ mở mắt, Lưu thấy bà Chín nằm gác một chân lên đùi mình, hai tay bà ôm lấy người chàng. Lưu gọi nho nho:
"Chín, Chín ơi. Dậy đi, sáng rồi đó."
Bà Chín cũng từ từ mở mắt, bà thấy Lưu nằm gọn trong tay mình, thích thú ôm chặt lấy chàng, hôn vô cổ Lưu thật mạnh. Da thịt bà cà sát khắp mình Lưu.
"Chín ơi, em có ngửi thấy mùi gì hôi hôi không?"
Bà Chín hít hít, nói:
"Ờ hén, hình như có mùi thui thúi thì phải."
"Tụi mình dậy xem mùi gì đi"'
"Em muốn nàm với anh chút nữa quá hà."
"Thì anh còn ở đây lâu mà' lo gì chứ?"
"Có phải không đó, có thèm nghĩ tới người ta bao giờ đâu."
"Thì em cứ tới đây lúc nào không được."
"Không biết có tiếp không đây."
"Nửa đêm anh còn xách xe đi kiếm em, nói gì em tới kiếm anh mà lại không tiếp được hay sao?"
Bà Chín cười hành hạch:
"Chứ không phải có cái ntlỏ xíu mê quá rồi quên người ta chứ gì."
Lưu cười hì hì:
"Em chỉ được cái nói tầm bậy thôi, anh khoái cái này này."
Vừa nói Lưu vừa lùa cả hai tay lên ngực bà Chín, bóp mạnh. Bà Chín dùng hai chân cặp chặt lấy thân thể Lưu Rên rĩ:
"Thương quá hà."
"Thôi, chúng mình dậy đi, mùi gì hôi quá."
Lưu gỡ tay bà Chín ra, tụt xuống giường. Chàng nhìn ngay thấy phân bò rải rác khắp nhà, kêu lên:
"Hèn gì hôi ơi là hôi, tụi mình có đứa dẫm phải phân bò mang vô nhà nè."
Bà Chín cũng vội vã ngồi dậy, chồm mình nhìn xuống sàn nhà. Bà cười như nắc nẻ:
"Vậy mà tụi mình ngủ tỉnh bơ tới sáng mới hay chứ."
"Để anh ra mở cửa cho mùi hôi bay đi nhé."
Bà Chín vội vàng tụt xuống đất la lên:
"Khoan khoan đã anh, để em mặc quần áo đã. Nhỡ có ai vô thấy tụi mình như thế này kỳ lắm đó."
Lưu đứng ngó bà Chín tồng ngồng nhìn dáo dác, thân thể bà thật đẫy đà, chàng nghĩ tới tối qua quần thảo với khối thịt nung núc ấy, tự nhiên da thịt lại nóng lên.
"Ủa, quần áo em đâu hết trơn rồi kìa? Anh Lưu ơi."
"Thưa dì con thấy quần áo của dì và anh Lưu bị đạp xuống đất dính cứt bò dơ hết chơn nên đã giặt, đem phơi ngoài sân từ sáng sớm rồi ạ"
Cả Lưu và bà Chín đều giật mình vì sự xuất hiện bất ngờ của Cam, Lưu đứng chết trân, còn bà Chín cuống quýt nhào l

